LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI
Điều còn lại là niềm tin
Mùa xuân năm 1974, chiến sĩ trẻ Phạm Văn Thành nhận nhiệm vụ cùng đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam. Trước khi lên đường, mẹ anh đưa cho con một quyển sổ nhỏ và dặn: "Khi nhớ nhà thì viết vài dòng, sau này đọc lại sẽ thấy tuổi trẻ của mình thật ý nghĩa."
Từ đó, mỗi khi có thời gian nghỉ, Thành lại viết thư về cho gia đình. Anh kể về những cánh rừng Trường Sơn, về tình đồng đội, về niềm tin rằng đất nước sẽ sớm thống nhất.
Một buổi chiều, sau trận chiến ác liệt, Thành ngồi dưới gốc cây viết lá thư mới.
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Đơn vị vừa hoàn thành nhiệm vụ. Chúng con ai cũng tin ngày hòa bình không còn xa. Khi trở về, con sẽ giúp mẹ sửa lại mái nhà và trồng thêm hàng cau trước ngõ..."
Anh vừa viết xong thì có lệnh hành quân gấp.
Lá thư được gấp cẩn thận, cất vào túi áo với ý định sẽ gửi khi gặp trạm giao liên.
Nhưng trong trận đánh sau đó, Thành anh dũng hy sinh.
Ngày đất nước thống nhất, đồng đội trở lại chiến trường cũ và tìm thấy chiếc ba lô của anh vẫn còn nguyên lá thư chưa kịp gửi.
Ít lâu sau, lá thư được trao tận tay mẹ anh.
Bà lặng lẽ đọc từng dòng chữ đã nhòe màu thời gian. Nước mắt rơi trên những dòng cuối cùng còn dang dở.
Bà không còn được gặp con, nhưng bà hiểu rằng con mình đã sống trọn lời hứa với Tổ quốc.
Chiếc thư ấy sau này được gia đình gìn giữ như một báu vật.



