Cựu chiến binh

Lá thư chưa kịp gửi

Trong những ngày ác liệt của chiến tranh, một bức thư viết cho mẹ chưa kịp gửi đã trở thành thành vật tinh thiêng của lính trẻ. Hơn nửa thế kỷ sau, câu chuyện gợi vẫn nhắc thế hệ hôm nay về lòng yêu nước, tình đồng đội và khát vọng hòa well.

Thái Nguyên30/06/2026Phạm Thị Hồng Nhung- Chi đoàn trường Mầm non Phố Cò (Phường Sông Công, chi đoàn trường Mầm non Phố Cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị chìm trong khói lửa. Chàng lính trẻ Nguyễn Văn Hòa khi mới 24 tuổi cùng đội đội ngày đêm trụ nơi tuyến đầu. Giữa những trận bom chuyển mặt đất, anh vẫn luôn mang theo trong ba lô một cuốn sổ nhỏ và vài tờ giấy để viết thư về cho mẹ. Một đêm tranh thủ lúc đơn vị nghỉ chân, anh ngồi dưới ánh đèn đèn pin Yếu ớt viết những dòng chữ: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con . Nhưng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh cơ gấp. Thư được gấp cẩn thận rồi lưu trữ vào túi áo với ý định khi có dịp sẽ gửi. Trong trận diễn ra ngay sau đó, đồng đội thân thiết của anh đã anh Dũng hy sinh khi che chắn cho cả tổ chiến đấu. Đau đớn mất đồng đội anh càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Bức thư vẫn còn nguyên trong túi áo suốt những tháng chiến đấu tiếp theo. Đến ngày đất nước nhất, trở về quê hương, anh mới phát hiện lá thư vẫn còn nguyên, chỉ ngả màu theo thời gian. Anh không gửi nữa mà giữ lại như một kỷ vật của tuổi trẻ. Ông Hòa thường kể với con cháu rằng: "Chiến tranh lấy đi nhiều điều quý giá, nhưng cũng dạy con người biết yêu thương, biết trân trọng hòa bình và sự hy sinh của những người không thể trở về." Mỗi kỷ niệm ngày thống nhất đất nước, ông lại mở bức thư cũ cho các cháu xem. Những dòng chữ đã rút theo năm tháng nhưng vẫn chứa đựng tình yêu gia đình, tình yêu Tổ quốc và niềm tin tin say vào ngày hòa bình. Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Hòa nhắc nhở thế hệ nay rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của biết bao người lính đã sống, chiến đấu và cống cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn