Bài viết

Lá thư chưa kịp gửi ở Thành cổ Quảng Trị

Ninh Bình26/05/2026sưu tầm (Trường THPT Hoa Lư A)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, hàng ngàn chiến sĩ đã sống và chiến đấu giữa mưa bom đạn dữ dội. Giữa khói lửa ấy, những lá thư từ hậu phương trở thành nguồn động viên vô giá. Câu chuyện của ông Bùi Văn Khánh kể về một lá thư chưa kịp gửi — kỷ vật mang theo ký ức sâu đậm của thời hoa lửa.

Bài viếtMùa hè năm 1972, Bùi Văn Khánh mới hai mươi tuổi, là chiến sĩ truyền tin hoạt động trong khu vực Thành cổ Quảng Trị.Ngày ấy, Thành cổ gần như chìm trong khói lửa suốt ngày đêm.Đất đá bị cày tung bởi bom pháo liên tục.Nhiều đoạn giao thông hào vừa đào xong đã sập vì sức ép.Những người lính trẻ sống dưới hầm ẩm ướt, ăn vội từng nắm cơm và tranh thủ ngủ trong những khoảng yên hiếm hoi giữa các đợt pháo kích.Khánh có thói quen viết thư cho mẹ mỗi khi rảnh vài phút.Anh quê ở Nam Định, là con út trong gia đình làm nghề dệt.Mỗi lá thư đều được anh gấp rất cẩn thận rồi bỏ vào túi nilon chống ướt.Anh từng nói với đồng đội:
“Viết thư để mẹ biết mình vẫn còn bình an.”Một đêm tháng 8 năm 1972, sau nhiều giờ giữ liên lạc giữa các chốt chiến đấu, Khánh trở về căn hầm nhỏ sát bờ tường Thành cổ.Ngoài trời mưa lớn.Nước từ mép hầm chảy thành dòng nhỏ xuống nền đất.Trong ánh đèn pin bọc giấy mờ đục, anh lấy cuốn sổ tay nhàu cũ ra viết thư cho mẹ.Anh kể rằng đồng đội vẫn khỏe, rằng ngoài này ai cũng nhớ quê, và hứa khi hòa bình sẽ về phụ mẹ sửa lại mái nhà đã cũ.Đang viết dở, tiếng pháo bất ngờ dội xuống dữ dội hơn mọi ngày.Đất trên nóc hầm rơi lả tả.Đơn vị lập tức nhận lệnh cơ động sang vị trí khác.Khánh vội gấp lá thư còn dang dở, bỏ vào túi áo ngực rồi lao ra giao thông hào cùng đồng đội.Suốt đêm ấy, trận địa rung chuyển bởi những đợt pháo liên tiếp.Đến gần sáng, trong lúc sửa lại đường dây thông tin bị đứt gần mép thành, Khánh bị sức ép của một quả pháo làm ngã xuống hố đất.May mắn đồng đội kịp kéo anh lên an toàn.Nhưng chiếc túi áo trước ngực đã rách toạc.Lá thư mẹ anh chưa kịp gửi đi cũng thất lạc giữa bùn đất và khói lửa.Sau trận đánh, Khánh lặng lẽ quay lại tìm.Anh bới từng mảng đất ướt quanh hố pháo nhưng không thấy nữa.Một đồng đội vỗ vai an ủi:
“Chiến tranh mà… mất thư nhưng còn người là quý rồi.”Khánh chỉ khẽ gật đầu.Nhưng nhiều năm sau, anh vẫn nhớ cảm giác hụt hẫng khi lá thư ấy biến mất.Bởi trong những ngày khốc liệt nhất ở Thành cổ, mỗi lá thư không chỉ là giấy mực.Đó là một phần quê hương và gia đình mà người lính mang theo bên mình.Sau hòa bình, Bùi Văn Khánh trở về quê làm thợ may. Ông vẫn giữ thói quen viết thư tay, dù cuộc sống đã có điện thoại và nhiều cách liên lạc khác.Trong chiếc hộp gỗ nhỏ của ông luôn có một tờ giấy cũ ghi lại vài dòng từ lá thư năm ấy mà ông còn nhớ được:“Mẹ đừng lo cho con…”Ông nói đó là lá thư chưa bao giờ gửi tới nơi, nhưng lại theo mình suốt cả cuộc đời.Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị đã xanh màu cây cỏ và trở thành nơi tưởng niệm linh thiêng. Nhưng với những người từng sống trong 81 ngày đêm đỏ lửa ấy, ký ức về những lá thư viết vội giữa chiến hào vẫn còn nguyên vẹn.Bởi giữa chiến tranh khốc liệt nhất, điều giúp người lính mạnh mẽ bước tiếp đôi khi chỉ là một lời nhắn gửi giản dị dành cho gia đình nơi hậu phương xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn