Cựu Thanh niên xung phong

LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI-THÔN LƯƠNG TRUNG

Hà Tĩnh11/04/2026TRẦN THỊ HUYỀN TRANG (Thôn Lương Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vào chiến trường năm 1972, khi mới 20 tuổi. Khi ấy, tôi là một y tá của đội quân y, làm việc trong một trạm xá dã chiến giữa rừng Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là cứu chữa thương binh từ các mặt trận chuyển về.

Trạm xá chỉ là những căn hầm đào sâu dưới đất, lợp lá cây bên trên. Thuốc men thiếu thốn, nhiều khi phải dùng cả lá rừng để cầm máu, giảm đau. Nhưng điều ám ảnh nhất với tôi không phải là thiếu thốn, mà là những ánh mắt của các anh thương binh.

Có một lần, tôi chăm sóc một chiến sĩ trẻ tên Minh. Anh bị thương rất nặng sau một trận bom. Dù đau đớn, anh vẫn cố mỉm cười và nhờ tôi viết giúp một lá thư gửi về cho mẹ. Anh đọc chậm rãi từng lời, dặn tôi ghi cho thật rõ: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe… mẹ đừng lo cho con…”.

Nhưng lá thư ấy, tôi đã không bao giờ kịp gửi. Đêm hôm đó, vết thương của anh trở nặng, và anh ra đi trong im lặng. Trên tay anh vẫn nắm chặt mảnh giấy tôi vừa viết.

Tôi giữ lại lá thư ấy suốt nhiều năm, như một kỷ vật. Sau ngày hòa bình, tôi đã tìm về quê anh và trao lại cho mẹ anh. Bà cụ ôm lá thư, khóc nghẹn. Còn tôi, lần đầu tiên sau bao năm, cũng không kìm được nước mắt.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng những lá thư chưa kịp gửi như thế vẫn còn rất nhiều. Và với tôi, đó chính là những ký ức không bao giờ phai của một thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn