LÁ THƯ CHƯA KỊP GỬI VỀ QUÊ
Lá thư người lính viết dở trước giờ ra trận, chưa kịp gửi về quê, trở thành kỷ vật cuối cùng, mang theo những lời chưa nói hết của một người con Thái Bình.
Lá thư được gấp làm ba, giấy đã ố vàng theo năm tháng. Nét chữ nghiêng nghiêng, dừng lại giữa chừng. Không có ngày gửi, không có phong bì.
Đó là lá thư cuối cùng anh Phạm Văn Thắng viết, nhưng chưa kịp gửi về quê.
Người giữ lá thư ấy suốt hơn bốn mươi năm là Phạm Thị Huệ – em gái anh.
Ngày Thắng nhập ngũ, Huệ mới mười bốn tuổi. Anh xoa đầu em, hứa khi về sẽ mua cho em một đôi dép nhựa mới. Huệ gật đầu, tin anh tuyệt đối.
Những năm sau đó, thư anh gửi về đều đều. Mỗi lá thư là một niềm vui nhỏ của cả gia đình. Mẹ đọc thư, gấp lại, cất cẩn thận trong rương.
Lá thư cuối cùng thì không về bằng đường bưu điện.
Một đồng đội của Thắng mang nó về sau ngày giải phóng. Anh nói: “Thắng viết thư này trước trận đánh cuối, nhưng chưa kịp gửi.”
Huệ mở thư ra, đọc trong im lặng.
Thư viết cho mẹ, cho em, cho quê hương. Thắng kể sắp có trận đánh lớn, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe, dặn em gái chăm học. Ở cuối thư, anh viết dở một câu:
“Nếu con có…”
Rồi dừng lại.
Không ai biết anh định viết gì tiếp.
Cao trào của câu chuyện nằm ở chính chỗ dang dở ấy. Huệ nhiều lần tự hỏi: “Nếu anh viết xong, anh sẽ nói gì?” Nhưng câu trả lời mãi mãi không có.
Mỗi năm đến ngày giỗ anh, Huệ lại lấy lá thư ra đọc. Những dòng chữ không thay đổi, nhưng người đọc thì già đi.
Lá thư chưa kịp gửi về quê không chỉ là kỷ vật của một gia đình. Nó là tiếng nói còn dang dở của một thế hệ đã ra đi, để lại những điều chưa kịp nói trọn.



