Lá thư chưa kịp gửi về quê
Năm 1964, chiến sĩ biệt động Nguyễn Văn Trỗi bị bắt khi làm nhiệm vụ tại Sài Gòn. Trong những ngày bị giam giữ, ông viết nhiều lời nhắn gửi tới gia đình và đồng đội. Dù biết mình sẽ phải đối mặt với án tử hình, ông vẫn giữ vững khí phách, trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Tháng 5 năm 1964, chiến sĩ biệt động Nguyễn Văn Trỗi được giao thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt tại Sài Gòn.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, ông bị đối phương phát hiện và bắt giữ.
Những ngày sau đó, Nguyễn Văn Trỗi phải trải qua nhiều cuộc thẩm vấn và giam cầm.
Dù bị tra khảo, ông vẫn giữ kín bí mật về tổ chức và đồng đội.
Trong phòng giam, điều ông nhớ nhất là quê hương Quảng Nam và người vợ trẻ Phan Thị Quyên.
Theo nhiều tài liệu và lời kể của những người từng tiếp xúc với ông, Nguyễn Văn Trỗi đã gửi gắm những lời nhắn đầy yêu thương tới gia đình.
Ông động viên người thân không buồn vì mình, mà hãy tiếp tục sống và tin vào ngày đất nước thống nhất.
Ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị đưa ra pháp trường.
Khi lính định bịt mắt, ông kiên quyết từ chối.
Ông hiên ngang hướng về phía trước.
Trước khi những loạt súng vang lên, Nguyễn Văn Trỗi hô vang những khẩu hiệu thể hiện niềm tin vào độc lập dân tộc và tinh thần đấu tranh của nhân dân Việt Nam.
Sự hy sinh của ông đã gây xúc động mạnh mẽ không chỉ trong nước mà còn được nhiều phong trào đoàn kết quốc tế biết đến.
Sau ngày đất nước thống nhất, tên Nguyễn Văn Trỗi được đặt cho hàng trăm trường học, đường phố, công trình trên khắp cả nước.
Điều khiến nhiều người xúc động nhất không chỉ là sự dũng cảm trước cái chết, mà còn là tình yêu sâu nặng ông dành cho gia đình và quê hương trong những dòng nhắn gửi cuối cùng.
Những lời ấy không phải là sự chia ly trong tuyệt vọng.
Đó là niềm tin của một người thanh niên rằng sẽ có một ngày đất nước hòa bình, thế hệ mai sau được sống trong độc lập và tự do.



