Lá Thư Còn Dang Dở
Tháng 8 năm 1972, Thành cổ Quảng Trị đã biến thành địa ngục trần gian. Bãi đất này hấp thụ mọi âm thanh trừ tiếng bom đạn. Giữa chiến trường nghiền nát đó, chiến sĩ Nguyễn Văn Trọng, 20 tuổi, tìm được một khoảnh khắc ngớt pháo trong hầm cá nhân để viết thư cho Mẹ.
Anh không kể về cái đói, cái khát hay sự ác liệt, mà chỉ viết về ước mơ khi hòa bình: "Con sẽ về, con sẽ tự tay làm một cái giàn thật to, trồng đủ cả hoa giấy đỏ, hoa mười giờ tím và... một cây khế." Anh thề sẽ xây lại mọi thứ bom đạn đã phá hủy, bắt đầu từ những điều giản dị nhất.
Giữa thư, anh kể về sự hy sinh của đồng đội, anh Hùng, và quyết tâm bám trụ. Anh gập lá thư lại, đặt cạnh chiếc lược gỗ kỷ niệm. Anh kết thúc bằng câu văn còn dang dở: "...Vì mỗi người lính ở đây đều là biểu tượng của..."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ kinh hoàng dội xuống. Hầm sập.
Khi đồng đội tìm thấy, Trọng đã hy sinh, thân thể anh che chở cho chiếc xắc cốt chứa lá thư và cuộn dây thông tin. Anh không kịp viết nốt câu cuối, nhưng chính sự hy sinh của anh đã hoàn thành nó: "Mỗi người lính là biểu tượng của Tổ quốc."
Lá thư ấy, cùng ước mơ về giàn hoa và cây khế, đã trở thành kỷ vật bất tử, gói trọn tuổi thanh xuân và khát vọng hòa bình của thế hệ đã nằm lại dưới lòng đất Thành cổ Quảng Trị. Họ đã dùng "hoa lửa" của đời mình để thắp lên "mùa hoa hòa bình" cho hôm nay.



