Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá thư còn dang dở

Ngoài sân, trời cũng đang mưa nhẹ. Những giọt mưa rơi lặng lẽ trên giàn hoa giấy trước hiên nhà. Đúng loài hoa mà năm ấy cô từng nói mình thích nhất. Có những lá thư mãi mãi không đến được tay người nhận đúng lúc. Nhưng tình yêu và lời hứa trong đó thì vẫn còn sống mãi, dù chiến tranh đã qua từ rất lâu rồi.

An Giang05/08/2026Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái (Đoàn trường Cao đẳng Nghề Yên Bái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, trời mưa rất lớn.

Mưa rừng trắng xóa cả lối mòn Trường Sơn, nước từ sườn núi đổ xuống cuồn cuộn làm con đường hành quân trở nên lầy lội và trơn trượt vô cùng.

Đơn vị của Hải phải dừng chân trú tạm trong một hang đá nhỏ ven suối.

Mọi người ngồi chen chúc bên nhau để tránh lạnh. Quần áo ai cũng ướt sũng, bùn đất bám đầy từ đầu tới chân.

Một anh lính vừa vắt nước từ ống tay áo vừa than:
“Không biết bao giờ mới hết mưa…”

Không ai trả lời.

Ngoài trời, tiếng mưa vẫn đập ầm ầm lên vách đá nghe nặng nề đến ngột ngạt.

Hải ngồi ở góc hang, lặng lẽ mở chiếc túi vải nhỏ đã bạc màu.

Trong đó có một xấp giấy và cây bút máy cũ.

Anh bắt đầu viết thư.

Đồng đội nhìn thấy liền bật cười:
“Lại viết cho người yêu à?”

Hải hơi đỏ mặt:
“Ừ.”

“Viết suốt thế mà đã gửi được đâu.”

Hải cười nhẹ rồi cúi xuống tiếp tục viết.

Người yêu anh tên Mai.

Cô là giáo viên tiểu học ở quê.

Ngày Hải lên đường nhập ngũ, Mai đã đứng dưới cơn mưa ngoài bến xe rất lâu để tiễn anh.

Trước lúc đi, cô dúi vào tay anh cây bút máy màu đen rồi khẽ nói:
“Anh nhớ viết thư về.”

Từ ngày ấy, hễ có thời gian rảnh, Hải lại viết thư cho Mai.

Có lá gửi được.
Có lá chưa kịp gửi vì đơn vị phải hành quân gấp.

Những lá thư ấy anh đều giữ cẩn thận trong túi vải.

Anh viết cho cô đủ thứ chuyện.

Chuyện rừng Trường Sơn mùa mưa lạnh thế nào.
Chuyện đồng đội chia nhau từng ngụm nước.
Chuyện anh nhớ tiếng trẻ con đọc bài trong lớp học quê nhà.

Nhưng chưa bao giờ anh kể hết sự khốc liệt của chiến tranh.

Anh sợ Mai sẽ lo.

Đêm ấy, dưới ánh đèn pin yếu ớt, Hải viết rất lâu.

Mực nhiều chỗ nhòe đi vì nước mưa nhỏ xuống trang giấy.

Anh dừng bút vài lần như suy nghĩ điều gì đó rất lâu rồi mới viết tiếp.

“Mai à,
Nếu sau này anh trở về, anh muốn xây một căn nhà nhỏ có hàng rào hoa giấy như em thích.
Anh sẽ trồng thêm một cây xoài trước sân để lũ trẻ sau này có chỗ trèo…”

Viết đến đó, Hải bỗng bật cười một mình.

Một người đồng đội trêu:
“Mơ xa thế.”

Hải gấp lá thư lại rồi đáp khẽ:
“Phải có gì để mơ thì mới muốn sống chứ.”

Ngoài kia, mưa vẫn chưa ngớt.

Tiếng nước suối chảy xiết hòa lẫn tiếng bom vọng rất xa trong màn đêm.

Gần sáng, đơn vị nhận lệnh tiếp tục hành quân.

Mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc.

Hải cẩn thận bỏ lá thư vừa viết xong vào túi áo ngực.

Anh dự định khi tới trạm giao liên kế tiếp sẽ gửi đi.

Trước lúc xuất phát, anh còn lấy lá thư ra nhìn lại một lần nữa rồi mỉm cười rất khẽ.

Không ai biết đó sẽ là lần cuối cùng anh đọc nó.

Buổi trưa hôm ấy, đơn vị đi qua một đoạn đường trống giữa sườn núi thì bất ngờ bị máy bay phát hiện.

Tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

“Máy bay!”

Mọi người lập tức lao đi tìm chỗ ẩn nấp.

Bom bắt đầu trút xuống.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Khói bụi mù trời.

Hải cùng vài người khác chạy về phía con hào nhỏ ven đường.

Nhưng một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên ngay phía sau.

Khi trận bom kết thúc, khu rừng gần như bị cày nát.

Đồng đội tìm thấy Hải nằm dưới lớp đất đá ngổn ngang.

Túi áo ngực anh cháy sém một góc.

Bên trong vẫn còn lá thư chưa kịp gửi.

Trang giấy nhàu nát, dính bùn đất và vệt máu đã khô.

Nhưng những dòng chữ về căn nhà nhỏ và hàng rào hoa giấy vẫn còn đọc được.

Người đồng đội cầm lá thư mà nghẹn cứng cổ họng.

Anh lặng lẽ gấp lại thật cẩn thận rồi giữ nó bên mình.

Sau chiến tranh, người đồng đội ấy tìm về quê Hải.

Mai lúc đó vẫn chưa lập gia đình.

Cô đã chờ anh suốt những năm dài chiến tranh dù trong lòng luôn thấp thỏm lo sợ.

Khi nhận lại lá thư cũ đã úa màu, đôi tay cô run lên dữ dội.

Mai ngồi rất lâu bên cửa sổ đọc từng dòng chữ nhòe mực.

Đọc đến đoạn nói về căn nhà nhỏ và giàn hoa giấy, cô bật khóc.

Ngoài sân, trời cũng đang mưa nhẹ.

Những giọt mưa rơi lặng lẽ trên giàn hoa giấy trước hiên nhà.

Đúng loài hoa mà năm ấy cô từng nói mình thích nhất.

Có những lá thư mãi mãi không đến được tay người nhận đúng lúc.

Nhưng tình yêu và lời hứa trong đó thì vẫn còn sống mãi, dù chiến tranh đã qua từ rất lâu rồi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn