Lá thư còn lại
Ngày bà ngoại tôi còn trẻ, bà đẹp lắm: tóc dài, da trắng, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền từ. Nhưng bức ảnh duy nhất còn lại chụp bà năm mười chín tuổi lại không có nụ cười. Bà bảo: “Thời đó ai mà cười được con, ngoài tiếng bom với tiếng khóc.” Bà gặp ông tôi vào đúng những năm tháng nóng bỏng nhất của chiến tranh. Hai người chỉ kịp quen nhau vài tháng thì ông nhận lệnh nhập ngũ. Trước khi đi, ông để lại cho bà một lá thư, hứa khi đất nước thống nhất sẽ về cưới bà. Nhưng rồi năm này sang nă
Ngày bà ngoại tôi còn trẻ, bà đẹp lắm: tóc dài, da trắng, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền từ. Nhưng bức ảnh duy nhất còn lại chụp bà năm mười chín tuổi lại không có nụ cười. Bà bảo: “Thời đó ai mà cười được con, ngoài tiếng bom với tiếng khóc.” Bà gặp ông tôi vào đúng những năm tháng nóng bỏng nhất của chiến tranh. Hai người chỉ kịp quen nhau vài tháng thì ông nhận lệnh nhập ngũ. Trước khi đi, ông để lại cho bà một lá thư, hứa khi đất nước thống nhất sẽ về cưới bà. Nhưng rồi năm này sang nă



