Bài viết

LÁ THƯ CỦA NGƯỜI EM

Nguyễn Thị Yến Nhi

Hưng Yên16/08/2026phường Lê Đại Hành (Phường Lê Đại Hành)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một cậu bé viết thư cho anh trai đang ở xa.

Bức thư chỉ có vài dòng chữ nguệch ngoạc.

“Anh ơi, em được điểm tốt.”

“Em vẫn nghe lời mẹ.”

“Bao giờ anh về chơi với em?”

Cậu bé không biết chiến tranh khốc liệt đến mức nào.

Trong suy nghĩ của cậu, anh trai chỉ đang đi xa.

Bức thư được gửi đi.

Người anh đọc xong rồi cười.

Anh giữ nó trong túi áo.

Mỗi lần nhớ nhà, anh lại lấy ra đọc.

Cậu bé tiếp tục viết.

Bức thư sau dài hơn.

Cậu kể về cây xoài trước nhà.

Kể về con chó mới nuôi.

Kể rằng mình đã cao hơn mẹ.

Những điều rất nhỏ bé ấy trở thành món quà quý giá với người anh.

Rồi một ngày, người em viết:

“Em lớn rồi, anh về nhé.”

Nhưng người anh không có cơ hội trở về.

Bức thư cuối cùng vẫn nằm trong túi áo.

Nhiều năm sau, người em đã trở thành một người đàn ông.

Ông được trao lại những lá thư của mình.

Ông đọc lại từng dòng.

Chợt ông nhận ra rằng trong những năm tháng xa cách, anh trai đã mang theo tuổi thơ của mình.

Mỗi lá thư là một phần quê nhà.

Một phần gia đình.

Một phần cuộc sống bình thường mà người lính luôn hướng về.

Ông giữ lại toàn bộ những lá thư ấy.

Và sau này trao cho con mình.

“Đây là những điều bác con từng mang theo khi ra đi.”

Đứa trẻ đọc những dòng chữ cũ.

Nó hiểu rằng đôi khi tình yêu thương được lưu giữ bằng những điều rất giản dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ THƯ CỦA NGƯỜI EM | Câu chuyện thời hoa lửa