LÁ THƯ CUỐI CÙNG GỬI LẠI GIỮA TRÙNG KHƠI
Trần Văn Bảy là người lính Hải quân Việt Nam thuộc tàu HQ-604, sinh năm 1966, quê ở Phương Thượng, xã Lê Hồ, huyện Kim Bảng, Hà Nam. Gia đình đã có cha từng tham gia kháng chiến và hai người anh hy sinh, nhưng anh vẫn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày 1/3/1988, trước khi tàu đi Trường Sa, anh viết một lá thư về thăm hỏi gia đình và nói rằng mình vẫn khỏe, mong bố mẹ yên tâm. Chỉ chưa đầy hai tuần sau, ngày 14/3/1988, Trần Văn Bảy đã hy sinh trong cuộc chiến đấu bảo vệ Gạc Ma khi mới khoảng 22 tuổi. Lá thư cuối cùng của anh trở thành một kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về tuổi trẻ, lòng yêu nước và sự hy sinh của những người lính đã gửi lại thanh xuân giữa biển trời Tổ quốc.
Có những người lính đi vào lịch sử bằng những chiến công vang dội. Nhưng cũng có những người đi vào ký ức dân tộc bằng một lá thư nhỏ, một kỷ vật giản dị hay một lời hẹn chưa kịp thực hiện. Liệt sĩ Trần Văn Bảy là một người như thế. Anh không để lại những trang hồi ký dài, cũng không có cơ hội trở về kể cho gia đình nghe về những ngày tháng ở Trường Sa. Điều còn lại với người thân là hình ảnh một người lính trẻ và những dòng thư viết trước ngày ra biển. Những dòng chữ bình dị ấy, sau gần bốn thập kỷ, vẫn khiến người đọc lặng người khi nghĩ về sự hy sinh của những người lính Gạc Ma.
Trần Văn Bảy sinh năm 1966 tại thôn Phương Thượng, xã Lê Hồ, huyện Kim Bảng, tỉnh Hà Nam. Gia đình anh có truyền thống cách mạng. Cha anh từng tham gia kháng chiến, hai người anh trai cũng đã hy sinh. Trong hoàn cảnh ấy, khi anh Bảy làm đơn tình nguyện nhập ngũ, gia đình và địa phương từng lo lắng cho anh. Nhưng người thanh niên ấy vẫn quyết tâm thực hiện ước nguyện được khoác lên mình màu áo người lính. Anh xuống tận huyện xin được nhập ngũ bằng được. Đó là một quyết định thể hiện trách nhiệm của một người trẻ trước đất nước, nhưng có lẽ khi ấy không ai có thể nghĩ rằng chuyến đi của anh sẽ là chuyến đi cuối cùng.
Năm 1985, Trần Văn Bảy nhập ngũ. Những năm tháng quân ngũ đưa người thanh niên quê Hà Nam đến với biển đảo xa xôi. Anh làm nhiệm vụ trên tàu HQ-604, một trong những con tàu được giao thực hiện nhiệm vụ tại khu vực Trường Sa. Cuộc sống của người lính biển khi ấy không giống với những ngày bình yên nơi quê nhà. Phía trước là biển rộng, là những chuyến đi dài, là nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền nơi đảo xa.
Điều khiến câu chuyện về Trần Văn Bảy càng xúc động là trong thời gian tại ngũ, anh chưa từng có một lần về phép thăm gia đình. Những người thân ở quê vẫn mong ngóng ngày người con, người em trở về. Và rồi, vào đầu tháng 3 năm 1988, anh viết một lá thư gửi về nhà.
Ngày 1 tháng 3 năm 1988, trong lá thư ấy, Trần Văn Bảy kể với gia đình rằng anh vẫn khỏe và mong bố mẹ cùng anh chị yên tâm. Anh báo tin tàu rời Sài Gòn đi Cam Ranh rồi tiếp tục thực hiện nhiệm vụ ở Trường Sa. Anh hiểu rằng khi nghe con mình đi Trường Sa, cha mẹ có thể lo lắng, nhưng anh cố gắng trấn an gia đình.
Đọc những dòng thư ấy, người ta có thể cảm nhận được tâm hồn của một người lính trẻ. Anh không nói về hiểm nguy. Anh hỏi thăm sức khỏe của cha mẹ, hỏi chuyện gia đình, hỏi các cháu và nhắc các cháu cố gắng ngoan, học giỏi. Những câu hỏi tưởng như rất bình thường ấy lại trở thành những lời cuối cùng của một người con gửi về quê nhà trước khi bước vào một chặng đường mà anh không thể trở lại.
Có lẽ lúc viết thư, Trần Văn Bảy cũng không biết rằng từng dòng chữ mình viết sẽ trở thành một phần ký ức của gia đình và của lịch sử. Anh chỉ nghĩ đơn giản rằng mình đang viết thư về nhà, báo cho cha mẹ biết rằng con vẫn khỏe. Anh không biết rằng chưa đầy hai tuần sau, cái tên Trần Văn Bảy sẽ được đọc lên trong danh sách những người lính Hải quân đã hy sinh tại Gạc Ma.
Ngày 14 tháng 3 năm 1988, tại khu vực Gạc Ma – Cô Lin – Len Đao thuộc quần đảo Trường Sa, cuộc đối đầu diễn ra trong điều kiện vô cùng khó khăn và không cân sức. Các cán bộ, chiến sĩ Việt Nam kiên quyết bảo vệ lá cờ Tổ quốc và vị trí được giao. Trong cuộc chiến đấu ấy, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh. Trần Văn Bảy là một trong những người lính đã nằm lại giữa biển khơi.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Một người thanh niên đã từng có gia đình để thương nhớ, có quê hương để trở về, có những người thân chờ đợi và có cả một tương lai phía trước. Nhưng trước nhiệm vụ với Tổ quốc, anh cùng đồng đội đã đứng ở nơi đầu sóng ngọn gió.
Trong ký ức gia đình, hình ảnh Trần Văn Bảy không chỉ là một người lính đã hy sinh. Anh còn là người con từng viết thư hỏi thăm sức khỏe cha mẹ, người em từng nghĩ đến anh chị, người chú từng nhắc các cháu phải ngoan và học giỏi. Chính những điều bình dị ấy làm cho câu chuyện của anh trở nên gần gũi. Bởi phía sau người lính trên chiến trường luôn là một con người bằng xương bằng thịt, có gia đình, có tình yêu quê hương và những ước mơ rất đỗi bình thường.
Sau ngày anh hy sinh, lá thư cuối cùng vẫn được gia đình gìn giữ. Theo thời gian, những trang giấy có thể cũ đi, nhưng tình cảm trong đó không mất. Lá thư đã trở thành một chứng tích đặc biệt về người lính Trần Văn Bảy và về một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng đi đến nơi Tổ quốc cần. Năm 2026, Bảo tàng tỉnh Ninh Bình tiếp tục giới thiệu lá thư cuối cùng của anh như một hiện vật lịch sử, nhấn mạnh giá trị của ký ức về những người đã hy sinh tại Gạc Ma.
Điều khiến người đọc xúc động nhất có lẽ không phải là những lời lẽ lớn lao, mà chính là sự giản dị trong lá thư của một người con trước ngày đi xa. Anh hỏi cha mẹ có khỏe không, hỏi các cháu có ngoan không, dặn các cháu học giỏi. Một người lính đang chuẩn bị ra biển vẫn mang trong lòng hình bóng gia đình. Và chính vì vậy, khi biết anh đã mãi mãi nằm lại nơi Gạc Ma, người ta càng thấm thía cái giá của hòa bình.
Trần Văn Bảy và 63 đồng đội đã không trở về với gia đình sau ngày 14 tháng 3 năm 1988. Nhưng sự hy sinh của họ không bị biển cả cuốn trôi vào quên lãng. Những cái tên vẫn được nhắc nhớ. Những câu chuyện vẫn được kể lại. Những kỷ vật vẫn được gìn giữ. Và mỗi năm, khi tháng Ba trở về, ký ức về những người lính Gạc Ma lại hiện lên giữa lòng đất nước như một lời nhắc nhở về chủ quyền, về hòa bình và về trách nhiệm của các thế hệ hôm nay.
Có những lá thư được viết để người thân đọc rồi cất đi. Nhưng cũng có những lá thư vượt qua thời gian để trở thành ký ức của cả một dân tộc. Lá thư của Trần Văn Bảy là một lá thư như thế.
Anh đã không trở về.
Nhưng tuổi trẻ của anh vẫn còn ở lại trong màu xanh của biển Trường Sa, trong những trang sử được viết bằng máu xương của biết bao người lính, trong nỗi nhớ của gia đình và trong lòng biết ơn của những thế hệ hôm nay.
Và mỗi khi đọc lại những dòng thư cuối cùng ấy, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đằng sau những ngày tháng bình yên là biết bao người đã gửi lại tuổi xuân nơi biên cương, nơi đảo xa. Trần Văn Bảy là một trong những người con như thế – một người lính trẻ của HQ-604, một người con của Hà Nam, một cái tên mãi mãi được nhớ đến cùng những người lính Gạc Ma đã hy sinh ngày 14 tháng 3 năm 1988.


