Bài viết

Lá thư cuối cùng ông chưa từng dám đọc lại”

Ninh Bình15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi tìm đến nhà ông Nguyễn Văn Cường (85 tuổi, xã Khánh Nhạc, Yên Khánh) vào một buổi chiều yên tĩnh. Ngôi nhà nhỏ, sạch sẽ, trên bàn thờ có một bức ảnh đã ngả màu.

Khi biết chúng tôi đến để sưu tầm câu chuyện, ông không kể ngay. Ông đứng dậy, mở một chiếc hộp gỗ cũ, lấy ra một phong thư.

“Lá này… ông chưa bao giờ dám đọc lại,” ông nói khẽ.

Đó là thư của người bạn thân nhất của ông trong đơn vị. Hai người cùng nhập ngũ, cùng hành quân, cùng chia nhau từng miếng lương khô.

“Trước trận đánh, nó đưa cho ông, bảo: ‘Nếu tao không về… mày đọc hộ.’”

Ông siết chặt lá thư trong tay.

Trận đánh hôm đó diễn ra dữ dội hơn tất cả những gì ông từng trải qua. Khi khói tan, ông gọi tên bạn mình, nhưng không có ai trả lời.

“Ông tìm… tìm mãi,” ông nghẹn lại.

Cuối cùng, ông chỉ tìm thấy chiếc mũ của bạn nằm giữa đất đá.

Ông trở về với lá thư vẫn còn nguyên. Nhưng ông không mở.

“Ông sợ… sợ nếu đọc, thì như phải chấp nhận rằng nó thật sự không còn nữa.”

Hơn 50 năm trôi qua, lá thư vẫn chưa được mở. Ông nói:
“Có những nỗi đau… không phải quên, mà là giữ lại để nhớ.”

Trước khi chúng tôi rời đi, ông đặt lá thư lại vào hộp, cẩn thận như đặt một phần ký ức.

Chúng tôi hiểu rằng, có những câu chuyện không cần đọc ra, vẫn đủ khiến người ta rưng rưng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn