LÁ THƯ CUỐI GỬI MẸ
Chiều hôm ấy, trên dãy núi sương phủ Trường Sơn, đơn vị của chúng tôi tạm dừng chân sau một ngày hành quân dài. Những vệt nắng cuối ngày rơi xuống như mật ong trên những tán cây đại ngàn. Khói bếp bốc lên từ những bếp Hoàng Cầm được che kín, hòa lẫn với mùi đất ẩm quen thuộc. Giữa khoảnh khắc hiếm hoi yên ả ấy, tôi thấy Minh – cậu lính trẻ quê Quảng Nam – ngồi dựa lưng vào ba lô, lấy ra cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. “Tối nay tranh thủ viết thư cho mẹ,” Minh nói nhỏ, như sợ ai nghe được sẽ cười mình yế
Chiều hôm ấy, trên dãy núi sương phủ Trường Sơn, đơn vị của chúng tôi tạm dừng chân sau một ngày hành quân dài. Những vệt nắng cuối ngày rơi xuống như mật ong trên những tán cây đại ngàn. Khói bếp bốc lên từ những bếp Hoàng Cầm được che kín, hòa lẫn với mùi đất ẩm quen thuộc. Giữa khoảnh khắc hiếm hoi yên ả ấy, tôi thấy Minh – cậu lính trẻ quê Quảng Nam – ngồi dựa lưng vào ba lô, lấy ra cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. “Tối nay tranh thủ viết thư cho mẹ,” Minh nói nhỏ, như sợ ai nghe được sẽ cười mình yế


