Lá thư đầu tiên gửi về nhà
Sau những ngày đầu làm quen với đơn vị, người lính trẻ quyết định viết lá thư đầu tiên gửi về nhà. Buổi tối hôm ấy, sau khi công việc đã xong, anh ngồi bên chiếc bàn tre nhỏ dưới ánh đèn dầu. Trước mặt là một tờ giấy đã được giữ gìn cẩn thận. Anh cầm bút rất lâu nhưng chưa viết được câu nào.

Sau những ngày đầu làm quen với đơn vị, người lính trẻ quyết định viết lá thư đầu tiên gửi về nhà.
Buổi tối hôm ấy, sau khi công việc đã xong, anh ngồi bên chiếc bàn tre nhỏ dưới ánh đèn dầu. Trước mặt là một tờ giấy đã được giữ gìn cẩn thận.
Anh cầm bút rất lâu nhưng chưa viết được câu nào.
Anh không biết phải bắt đầu từ đâu.
Viết rằng mình nhớ nhà ư?
Viết rằng những ngày đầu trong đơn vị còn nhiều bỡ ngỡ?
Hay kể rằng cuộc sống nơi chiến khu thiếu thốn hơn anh từng nghĩ?
Cuối cùng, anh viết:
“Mẹ kính yêu!”
Chỉ bốn chữ ấy thôi mà bàn tay anh chợt dừng lại.
Anh nhớ buổi sáng mình rời nhà.
Nhớ chiếc khăn mẹ trao.
Nhớ con đường đất đỏ.
Nhớ bóng mẹ đứng mãi ở đầu làng.
Anh tiếp tục viết, kể rằng mình đã đến đơn vị an toàn, được các anh lớn giúp đỡ và đã quen dần với cuộc sống mới.
Anh cố tình không kể những điều khiến mẹ lo lắng. Anh chỉ viết rằng mình khỏe, rằng đồng đội rất tốt và rằng mọi người luôn quan tâm đến nhau.
Đến cuối thư, anh viết:
“Mẹ đừng lo cho con. Con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Viết xong, anh đọc lại từng dòng.
Chữ còn chưa thật đẹp. Có chỗ mực bị nhòe vì ngòi bút.
Nhưng anh thấy lòng nhẹ đi.
Người đồng đội ngồi bên cạnh hỏi:
“Viết xong chưa?”
“Xong rồi.”
“Có nhớ nhà lắm không?”
Anh mỉm cười:
“Nhớ chứ. Nhưng viết được thư rồi thấy như mình vừa được nói chuyện với mẹ.”
Người đồng đội gật đầu.
Sáng hôm sau, lá thư được gửi theo đường giao liên.
Từ ngày ấy, mỗi khi có người về qua quê, anh lại mong nhận được tin nhà. Những ngày chờ thư dài hơn anh tưởng.
Rồi một hôm, người liên lạc mang đến cho anh một phong thư nhỏ.
Nhìn nét chữ của mẹ bên ngoài, anh đứng lặng vài giây.
Anh mở thư thật chậm.
Mẹ viết rằng cả nhà vẫn khỏe, cây bưởi trước sân đang ra hoa và mẹ luôn mong con yên tâm làm nhiệm vụ.
Anh đọc đi đọc lại nhiều lần.
Một người lính trẻ ngồi giữa chiến khu, trên tay là lá thư từ quê nhà.
Khoảng cách giữa hai nơi rất xa.
Nhưng những dòng chữ giản dị đã khiến mái nhà thân thuộc như ở ngay bên cạnh.
Nhiều năm sau, ông vẫn nhớ lá thư đầu tiên ấy.
Nó không dài, không có những lời lẽ đặc biệt.
Nhưng đó là lần đầu tiên ông gửi về gia đình một phần ký ức của cuộc đời người lính.
Và ông hiểu rằng trong những năm tháng xa nhà, một lá thư nhỏ có thể trở thành niềm vui rất lớn đối với cả người gửi lẫn người nhận.
Bài học: Những lá thư từ tiền tuyến và hậu phương là sợi dây tinh thần giúp người lính giữ liên lạc với gia đình, vượt qua nỗi nhớ và thêm vững lòng trong những ngày gian khó. Qua đó, ta càng biết trân trọng tình cảm gia đình và những giá trị bình dị của hòa bình.



