Lá Thư Đến Muộn
Một lá thư từ quê nhà đến muộn giữa những năm tháng chiến tranh đã trở thành kỷ niệm không thể quên của người lính trẻ nơi tuyến lửa.
Năm 1971, ông Trần Đức Lâm khi ấy mới hai mươi mốt tuổi, làm nhiệm vụ công binh tại một khu vực thường xuyên phải khắc phục đường bị hư hại sau những trận đánh. Công việc nặng nhọc, ngày dài nối ngày dài giữa mưa rừng và đất đỏ. Điều những người lính mong nhất mỗi tháng là thư từ quê nhà. Đơn vị của ông có một chiến sĩ phụ trách nhận thư tiếp tế. Mỗi lần nghe gọi tên ai có thư, cả đội lại xúm vào vui cùng. Nhưng gần ba tháng liền, ông Lâm không nhận được tin tức gì từ gia đình. Ông bắt đầu lo. Nhà ông ở một vùng quê nghèo. Mẹ tuổi đã cao, em gái còn nhỏ. Những đêm nằm trong hầm trú ẩn nghe tiếng mưa rơi ngoài mái tăng, ông thường nghĩ về ngôi nhà mái ngói cũ nơi quê xa. Một buổi chiều cuối mùa mưa, người phụ trách thư gọi lớn: — "Trần Đức Lâm!" Ông chạy lại. Trên tay người đồng đội là một phong thư đã nhòe mất một góc vì mưa. Lá thư được mẹ ông viết từ hơn một tháng trước. Mẹ kể chuyện mùa lúa năm ấy được mùa hơn mọi năm. Em gái đã biết phụ việc nhà. Cuối thư chỉ có một dòng ngắn: "Cả nhà khỏe, con giữ gìn sức khỏe và hoàn thành nhiệm vụ." Ông Lâm kể rằng ông đã đọc lá thư ấy không biết bao nhiêu lần. Đọc lúc nghỉ trưa. Đọc trước giờ ngủ. Có đoạn thuộc đến mức nhắm mắt cũng nhớ. Sau chiến tranh, ông vẫn giữ lá thư đã ngả màu thời gian trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Ông nói rằng thời hoa lửa có những điều bình dị nhưng vô cùng quý giá. Một lá thư đi rất lâu mới tới, vài dòng chữ giản đơn của người thân, đôi khi đủ để người lính có thêm sức mạnh đi tiếp qua những tháng ngày gian khó.



