Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Lá thư dưới gốc cây

Hà Tĩnh18/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư dưới gốc cây

Một buổi chiều ở vùng núi Hương Khê, cậu bé Tâm nhìn thấy một đoàn người đang đi qua làng. Đi đầu là một người đàn ông có dáng vẻ điềm đạm, ánh mắt cương nghị.

Đó là Phan Đình Phùng, người đang lãnh đạo nghĩa quân chống thực dân Pháp.

Tâm chạy theo và hỏi:

— Thưa cụ, mọi người đi đâu vậy?

Phan Đình Phùng dừng lại:

— Chúng ta đi bảo vệ quê hương.

Tâm nhìn những người lính mang vũ khí thô sơ rồi hỏi:

— Nhưng quân Pháp có súng đạn rất mạnh. Chúng ta có thắng được không?

Cụ Phan nhìn cậu bé, nhẹ nhàng nói:

— Không ai có thể biết trước kết quả. Nhưng nếu vì kẻ thù mạnh mà chúng ta bỏ cuộc thì quê hương sẽ chẳng còn ai đứng lên bảo vệ.

Đêm hôm đó, dưới một gốc cây lớn, Phan Đình Phùng nhận được tin quân Pháp đang tiến về căn cứ.

Một người nghĩa quân lo lắng:

— Thưa cụ, lực lượng của ta còn thiếu thốn. Hay chúng ta tạm rút?

Cụ Phan trầm ngâm rồi nói:

— Rút lui để bảo toàn lực lượng là cần thiết khi thời cơ chưa đến. Nhưng lòng yêu nước thì không bao giờ được rút lui.

Ông lấy một tờ giấy, viết một lá thư gửi cho những người đang chiến đấu ở các vùng khác.

Trong thư, ông nhắn nhủ mọi người phải đoàn kết, kiên trì và không quên mục đích của cuộc chiến.

Tâm đứng bên cạnh hỏi:

— Cụ viết gì vậy?

Phan Đình Phùng mỉm cười:

— Ta viết để những người ở xa vẫn biết rằng họ không chiến đấu một mình.

Lá thư được trao cho một người đưa tin. Người ấy lập tức lên đường giữa đêm tối.

Những ngày sau, nghĩa quân tiếp tục chiến đấu trong điều kiện vô cùng gian khổ. Căn cứ Phan Đình Phùng và Cao Thắng ở Hương Khê trở thành một trong những trung tâm quan trọng của phong trào Cần Vương.

Cụ Phan nhiều lần phải đối mặt với những khó khăn, mất mát. Nhưng ông vẫn giữ vững ý chí.

Một ngày nọ, Tâm gặp lại cụ.

Cậu hỏi:

— Nếu một ngày cụ không còn nữa thì sao?

Phan Đình Phùng nhìn những cánh rừng trước mặt:

— Một người có thể mất đi, nhưng tình yêu quê hương thì không. Điều quan trọng là phải truyền được ngọn lửa ấy cho những người đến sau.

Không lâu sau, Phan Đình Phùng qua đời trong cuộc kháng chiến.

Tin ấy khiến nghĩa quân và nhân dân vô cùng đau buồn.

Nhiều năm sau, Tâm đã trở thành một ông lão. Ông vẫn giữ trong nhà một mảnh giấy cũ — không phải lá thư của Phan Đình Phùng, mà là một tờ giấy ông tự viết lại những lời mình nhớ nhất từ ngày còn bé:

“Một người có thể mất đi, nhưng tình yêu quê hương thì không.”

Ông thường kể cho các cháu:

— Cụ Phan đã không nhìn thấy ngày đất nước hoàn toàn giành được độc lập. Nhưng những người như cụ đã giữ cho ngọn lửa yêu nước không bị tắt.

Ngoài sân, cây cũ năm xưa vẫn xanh.

Gió thổi qua những tán lá, như nhắc lại câu chuyện về một người đã dành trọn cuộc đời cho quê hương.

Bài học: Câu chuyện về Phan Đình Phùng giúp chúng ta hiểu hơn về lòng yêu nước, sự kiên định và tinh thần không khuất phục trước khó khăn. Những người anh hùng có thể không nhìn thấy thành quả cuối cùng, nhưng những gì họ làm có thể trở thành nguồn cảm hứng cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn