Bài viết

LÁ THƯ GỬI MẸ (1)

Đắk Lắk07/07/2026Lê Trần Công Mỹ (chi đoàn thôn 4 xã Ea Riêng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ GỬI MẸ

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đầy gian khổ và hy sinh, biết bao người con ưu tú của dân tộc đã rời xa gia đình, quê hương để lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ mang theo tuổi trẻ, khát vọng và cả những ước mơ còn dang dở để đổi lấy hòa bình cho đất nước. Một trong những người chiến sĩ ấy là liệt sĩ Lê Văn Nam – người đã để lại bức thư xúc động gửi mẹ trước ngày ra trận.

Lê Văn Nam sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở miền Trung. Tuổi thơ của anh gắn liền với những tháng ngày chiến tranh ác liệt. Chứng kiến quê hương bị bom đạn tàn phá, nhiều người dân vô tội phải chịu đau thương mất mát, anh sớm nuôi dưỡng ý chí trở thành người lính để bảo vệ đất nước.

Năm vừa tròn đôi mươi, Nam viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày nhận giấy báo lên đường, mẹ anh lặng lẽ chuẩn bị cho con vài bộ quần áo cũ cùng chiếc khăn tay đã sờn màu. Đêm trước ngày chia tay, trong ánh đèn dầu leo lét, Nam ngồi viết cho mẹ một lá thư. Trong thư, anh viết:

“Mẹ kính yêu!
Ngày mai con lên đường vào chiến trường. Con biết phía trước sẽ còn nhiều gian khổ và hiểm nguy, nhưng con tin rằng thế hệ trẻ chúng con phải có trách nhiệm bảo vệ quê hương. Nếu con không trở về, mẹ đừng quá đau buồn. Mẹ hãy tự hào vì con đã sống xứng đáng với quê hương, đất nước.”

Những dòng chữ giản dị ấy khiến mẹ anh rơi nước mắt. Bà hiểu rằng con trai mình đã sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, Nam được điều vào chiến trường Tây Nguyên. Nơi đây, cuộc chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Bộ đội ta phải đối mặt với bom đạn, thiếu thốn lương thực và những trận càn quét liên tục của địch. Dù vậy, Nam luôn là người lính dũng cảm, gan dạ và giàu tình đồng đội.

Trong đơn vị, anh luôn nhận phần khó khăn về mình. Những khi hành quân xuyên rừng hay chiến đấu dưới mưa bom bão đạn, Nam thường động viên đồng đội phải kiên cường vì ngày thống nhất đất nước không còn xa.

Trong một trận đánh lớn nhằm bảo vệ căn cứ của quân ta, đơn vị của Nam bị địch bao vây dữ dội. Hỏa lực địch mạnh khiến nhiều chiến sĩ bị thương. Trong lúc nguy cấp, Nam dù đã bị thương nặng ở vai vẫn kiên quyết ở lại chiến đấu để yểm trợ cho đồng đội rút lui an toàn.

Anh liên tục nổ súng ngăn bước tiến của quân địch, tạo điều kiện cho đồng đội thoát khỏi vòng vây. Trận chiến kéo dài đến khi trời tối, Nam đã anh dũng hy sinh nơi chiến trường Tây Nguyên khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau ngày hòa bình lập lại, đồng đội của anh trở về quê hương và trao lại lá thư năm xưa cho mẹ anh. Cầm những dòng chữ của con trai trên tay, người mẹ già nghẹn ngào trong nước mắt. Dù đau đớn trước sự mất mát quá lớn, bà vẫn luôn tự hào vì con mình đã sống và chiến đấu trọn vẹn cho Tổ quốc.

Ngày nay, lá thư của liệt sĩ Lê Văn Nam vẫn được gia đình gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng. Đó không chỉ là lời nhắn gửi của một người con với mẹ mình, mà còn là biểu tượng cho lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và sự hy sinh cao đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Nam nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống vì độc lập dân tộc và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn