Lá thư gửi mẹ
Năm 1972, cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Trên
tuyến đường Trường Sơn, những đoàn xe ngày đêm nối đuôi nhau vận chuyển
lương thực, vũ khí vào miền Nam. Trong một đơn vị vận tải có anh bộ đội tên
Minh, quê ở Nghệ An. Anh mới tròn hai mươi tuổi nhưng đã tình nguyện lên
đường ra chiến trường.
Trước ngày đi, mẹ anh chỉ lặng lẽ gói cho con ít lạc rang và dặn:
“Con đi mạnh giỏi, nhớ giữ gìn sức khỏe, đất nước hòa bình thì về với mẹ.”
Ở chiến trường, cuộc sống vô cùng gian khổ. Máy bay Mỹ thường xuyên ném
bom xuống các tuyến đường. Có những đêm cả đơn vị phải trú trong hầm sâu
giữa tiếng bom rung chuyển núi rừng. Dù vậy, các anh vẫn động viên nhau
hoàn thành nhiệm vụ.
Một lần, trong lúc đang sửa xe để kịp đưa hàng ra mặt trận, đơn vị của Minh bị
bom tập kích. Nhiều chiến sĩ bị thương. Minh đã cùng đồng đội cứu người và
bảo vệ số hàng trên xe. Sau trận bom ấy, anh tranh thủ viết thư về cho mẹ.
Trong lá thư, anh kể rất ít về khó khăn nơi chiến trường mà chỉ nói:
“Con vẫn khỏe mẹ nhé. Đồng đội thương nhau như anh em một nhà. Chúng
con quyết tâm chiến đấu để đất nước sớm hòa bình.”
Ít lâu sau, trong một chuyến vận chuyển hàng vào ban đêm, xe của Minh trúng
bom. Anh đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Trong ba lô của anh, đồng đội tìm
thấy lá thư mẹ gửi cùng chiếc khăn tay đã cũ.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ của Minh nhận lại kỷ vật của con trai. Bà rất
đau lòng nhưng cũng tự hào vì con mình đã sống và chiến đấu vì Tổ quốc.
Câu chuyện về anh Minh giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng
biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của thế hệ đi trước. Là học sinh,
chúng em cần biết ơn những người đã hy sinh cho đất nước, cố gắng học tập
tốt để góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp hơn.



