Bài viết

Lá thư gửi miền Nam ruột thịt

An Giang14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong suốt những năm đất nước còn chia cắt, miền Nam luôn là nỗi đau đáu trong trái tim của Phạm Văn Đồng. Dù đảm nhận hàng loạt công việc lớn của Chính phủ, ông vẫn thường xuyên theo dõi tình hình chiến trường, đọc từng bản tin, từng báo cáo từ miền Nam gửi ra.

Một buổi tối năm 1965, sau khi kết thúc một cuộc họp kéo dài về tình hình quốc tế, ông vẫn chưa nghỉ. Người thư ký bước vào thì thấy ông đang lặng lẽ đọc một lá thư của chiến sĩ gửi từ chiến trường miền Nam. Lá thư kể về những ngày chiến đấu trong rừng sâu, thiếu thuốc men, thiếu lương thực, nhưng tinh thần vẫn rất kiên cường.

Đọc xong, Phạm Văn Đồng gấp lá thư lại rất cẩn thận. Ông im lặng khá lâu rồi bảo thư ký chuẩn bị giấy.

Đêm hôm ấy, ông tự tay viết một bức thư động viên gửi các chiến sĩ miền Nam. Trong thư, ông không dùng những lời lẽ hoa mỹ, mà chỉ viết bằng tất cả sự chân thành. Ông nhắc đến niềm tin của cả miền Bắc, nhắc đến sự hy sinh của nhân dân, nhắc rằng từng chiến sĩ ngoài mặt trận đều là niềm tự hào của đất nước.

Khi bức thư được chuyển đến đơn vị, nhiều chiến sĩ đã chuyền tay nhau đọc giữa ánh đèn dầu trong rừng.

Một chiến sĩ trẻ sau này kể rằng khi đọc những dòng chữ của Thủ tướng, anh cảm thấy khoảng cách hàng ngàn cây số như được rút ngắn. Anh hiểu rằng phía sau mình là cả hậu phương lớn.

Đối với Phạm Văn Đồng, chiến tranh không chỉ là những bản đồ, những chiến dịch hay những báo cáo quân sự. Với ông, đó là số phận của con người, là từng gia đình, từng người mẹ, từng người con đang hy sinh cho Tổ quốc.

Chính vì thế, ông luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho miền Nam. Nhiều quyết sách về hậu cần, sản xuất, vận chuyển chi viện đều được ông theo dõi rất sát.

Có lần, trong một cuộc họp, khi nghe báo cáo một số chuyến hàng bị chậm tiến độ, ông nghiêm giọng hiếm thấy: “Ngoài kia mỗi ngày đều có máu đổ. Chúng ta không được phép chậm.”

Không khí cả phòng họp lặng đi.

Nhưng sau đó, ông lại nhẹ nhàng phân tích từng khó khăn, cùng các bộ ngành tháo gỡ từng vấn đề cụ thể. Đó là cách lãnh đạo rất riêng của ông—nghiêm khắc với công việc nhưng luôn tôn trọng con người.

Nhiều năm sau, những người từng chiến đấu ở miền Nam vẫn nhắc đến Phạm Văn Đồng không chỉ với tư cách một vị Thủ tướng, mà như một người anh lớn luôn dõi theo họ từ hậu phương.

Trong thời khắc đất nước bị chia cắt, những lá thư, những quyết sách, những đêm không ngủ của ông đã góp phần nối liền hai miền bằng niềm tin, bằng trách nhiệm và bằng tình yêu nước sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá thư gửi miền Nam ruột thịt | Câu chuyện thời hoa lửa