Anh hùng Lao động

Lá Thư Gửi Mùa Xuân

Đắk Lắk02/07/2026Phạm Thiên An (Đoàn thanh niên xã Ea Kiết)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm ấy đến sớm. Những cơn gió lạnh len qua từng tán rừng, thổi dọc theo con đường đất đỏ nơi đơn vị của Hoàng đang đóng quân. Chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Ngày nối ngày, tiếng súng vọng về từ phía xa như nhắc mọi người rằng bình yên vẫn còn ở phía trước.

Hoàng là chiến sĩ thông tin. Công việc của anh là giữ cho những đường dây liên lạc không bao giờ bị đứt, dù mưa rừng, bom đạn hay đêm tối bủa vây. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ, anh lại lấy từ túi áo ra một tờ giấy đã gấp nhiều lần. Đó là bức thư anh viết cho gia đình, nhưng chưa bao giờ gửi.

Không phải vì không có người chuyển thư.

Mà vì anh muốn đợi đến ngày đất nước hòa bình.

"Khi ấy," anh từng nói với đồng đội, "lá thư này sẽ không còn kể về tiếng súng nữa, mà sẽ kể về ngày trở về."

Những người lính nghe vậy chỉ cười. Ai cũng có một lời hẹn dành cho tương lai.

Có người hứa sẽ dựng lại căn nhà bị bom đánh sập.

Có người muốn trở về cày trên thửa ruộng của cha.

Có người chỉ mong được ăn bữa cơm có đủ cả gia đình.

Hoàng thì mong được ngồi dưới gốc mai trước sân nhà, cùng mẹ đón một mùa xuân không còn tiếng còi báo động.

Đêm giao thừa năm ấy, đơn vị đón năm mới giữa rừng. Không có pháo hoa, chỉ có bếp lửa nhỏ và nồi nước lá rừng nghi ngút khói. Một đồng đội lấy chiếc harmonica cũ thổi khúc nhạc về quê hương. Âm thanh mộc mạc lan giữa núi rừng tĩnh lặng, khiến ai cũng nhớ nhà.

Hoàng mở cuốn sổ tay, viết thêm vài dòng.

"Mẹ kính yêu! Ngoài này con vẫn khỏe. Rừng đang chuẩn bị vào xuân. Trên cành cây đã có những chồi non xanh biếc. Con tin đất nước mình cũng vậy. Sau mùa đông dài sẽ là mùa xuân..."

Anh dừng bút, ngẩng lên nhìn bầu trời đầy sao.

Ở quê nhà, chắc giờ này mẹ cũng đang thức.

Biết đâu bà cũng đang nhìn lên chính bầu trời ấy.

Ít ngày sau, đơn vị nhận nhiệm vụ mới. Trước giờ xuất phát, Hoàng cẩn thận gấp lá thư, cho vào chiếc túi chống nước rồi đặt sát ngực áo.

Cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày. Có những lúc đường dây thông tin bị đứt giữa mưa bom, Hoàng cùng đồng đội lao ra nối lại. Họ hiểu rằng mỗi tín hiệu được khôi phục có thể giúp cứu sống biết bao người ở phía trước.

Trong một lần làm nhiệm vụ, Hoàng bị thương. Đồng đội nhanh chóng đưa anh về trạm quân y. Khi tỉnh lại, việc đầu tiên anh hỏi không phải là vết thương của mình.

"Lá thư... còn chứ?"

Người y tá mỉm cười, trao lại chiếc túi nhỏ vẫn còn nguyên vẹn.

Hoàng ôm nó vào lòng như ôm lấy quê hương.

Nhiều tháng sau, mùa xuân thật sự đã đến.

Tiếng súng dần lùi xa, nhường chỗ cho tiếng chim và những cánh đồng xanh trở lại. Hoàng trở về ngôi nhà cũ. Mái ngói đã phai màu, cây mai trước sân vẫn đứng đó, nở những bông hoa vàng rực như đang chờ người con xa xứ.

Mẹ anh bước ra, mái tóc bạc đi nhiều.

Hai mẹ con ôm nhau thật lâu, không ai nói thành lời.

Đến chiều, Hoàng lấy bức thư đã úa màu vì thời gian đặt lên bàn.

Mẹ nhìn con trai rồi nhẹ nhàng nói:

"Con không cần gửi nữa."

Hoàng ngạc nhiên.

Bà mỉm cười hiền hậu.

"Vì mùa xuân mà con viết trong thư... hôm nay đã về đến nhà rồi."

Hoàng mở lá thư, đọc lại từng dòng chữ của tuổi trẻ. Những ước mơ từng được viết giữa khói lửa giờ đã trở thành hiện thực. Ngoài hiên, nắng xuân trải vàng trên những cánh mai đang rung rinh trong gió.

Anh khẽ gấp lá thư lại và cất vào chiếc hộp gỗ nhỏ.

Đó không còn là một lá thư chờ được gửi, mà là lời nhắc nhở rằng hòa bình là món quà được đánh đổi bằng biết bao năm tháng hy sinh, và mùa xuân đẹp nhất luôn là mùa xuân của một đất nước không còn tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá Thư Gửi Mùa Xuân | Câu chuyện thời hoa lửa