Cựu chiến binh

LÁ THƯ GỬI NGƯỜI BẠN XA ĐƠN VỊ

LÁ THƯ GỬI NGƯỜI BẠN XA ĐƠN VỊ

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÁ THƯ GỬI NGƯỜI BẠN XA ĐƠN VỊ

Tôi là Vũ Văn Hậu, một người lính bình thường giữa hàng ngàn người lính khác, nhưng trong quân ngũ, ai cũng có cho mình một người bạn thân để sẻ chia những tháng ngày gian khó. Với tôi, đó là Hưng – người bạn nhập ngũ cùng đợt, cùng quê, từng chung chăn chung võng những ngày đầu huấn luyện, trước khi mỗi đứa được điều về một đơn vị khác nhau.

Ngày Hưng chuyển đơn vị, chúng tôi chỉ kịp bắt tay thật chặt. Không hứa hẹn nhiều, chỉ nói với nhau một câu đơn giản: “Có dịp thì viết thư nhé.” Vậy mà giữa bộn bề công việc, mãi đến một đêm thao trường yên ắng, tôi mới ngồi xuống để viết cho bạn bức thư đầu tiên.

Đêm ấy, doanh trại đã tắt đèn. Tôi ngồi tựa balô, kê quyển sổ nhỏ lên đầu gối, mượn ánh đèn pin bọc giấy đỏ để viết. Ngoài kia, gió thổi qua hàng cây, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. Cầm bút lên, tôi bỗng thấy khó viết lạ. Bao nhiêu chuyện muốn kể mà không biết bắt đầu từ đâu.

Tôi viết cho Hưng về đơn vị mới của mình, về những buổi hành quân dài, những bữa cơm vội và cả những lần nhớ nhà đến lặng người. Tôi kể rằng có những lúc mệt quá, chỉ muốn nằm im, nhưng nghĩ đến anh em trong đội hình, lại gượng đứng dậy bước tiếp. Tôi hỏi Hưng bên đó có khỏe không, có quen nếp sinh hoạt mới chưa, và có còn nhớ những ngày hai đứa cùng chia nhau nửa bi đông nước giữa thao trường nắng gắt.

Viết đến đoạn ấy, tôi bật cười một mình. Kỷ niệm cũ ùa về rõ mồn một. Hóa ra, chỉ cần viết thư, người ta đã thấy mình không còn đơn độc.

Bức thư không dài, chữ cũng không đẹp, có chỗ mực nhòe vì mồ hôi tay. Nhưng từng dòng đều là thật lòng. Tôi gấp thư lại, bỏ vào phong bì, cẩn thận ghi tên đơn vị của Hưng. Trước khi ngủ, tôi còn lấy ra đọc lại một lần nữa, như thể đang nói chuyện trực tiếp với bạn mình.

Vài tuần sau, tôi nhận được thư hồi âm. Phong bì nhàu, dấu bưu điện đã mờ, nhưng nét chữ của Hưng thì quen thuộc vô cùng. Hưng kể đơn vị mới vất vả hơn, huấn luyện nặng, nhưng anh em thương nhau. Cuối thư, Hưng viết: “Đọc thư mày, tao thấy như đang ngồi cạnh nhau.”

Tôi gấp thư lại mà lòng ấm lên lạ thường. Từ đó, viết thư cho Hưng trở thành thói quen. Có khi chỉ vài dòng báo tin bình an, có khi là cả trang giấy kể đủ chuyện vui buồn. Những lá thư ấy đi chậm, nhưng mang theo cả tình bạn, vượt qua rừng núi, doanh trại, để nối liền hai người lính ở hai nơi khác nhau.

Trong quân ngũ, không phải lúc nào cũng có điều kiện gặp lại bạn cũ. Nhưng chính những lá thư giản dị đã giúp chúng tôi giữ được sợi dây gắn bó. Nó nhắc tôi rằng, dù ở đơn vị nào, làm nhiệm vụ gì, thì tình bạn người lính vẫn bền chặt như ngày đầu khoác áo xanh.

Giờ đây, khi đã rời xa quân ngũ, những bức thư cũ vẫn được tôi giữ lại trong một chiếc hộp nhỏ. Giấy đã ngả màu, chữ đã phai, nhưng mỗi lần mở ra, tôi lại thấy hiện lên rõ ràng hình ảnh một thời tuổi trẻ – nơi tình bạn người lính được viết nên bằng mồ hôi, kỷ niệm và những lá thư chân thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÁ THƯ GỬI NGƯỜI BẠN XA ĐƠN VỊ | Câu chuyện thời hoa lửa