Bài viết

Lá Thư Gửi Từ Bờ Suối

Bà Trần Thị Lý là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến Trường Sơn từ năm 1971 đến năm 1974. Trong ký ức của bà, lá thư viết bên một con suối giữa đại ngàn đã trở thành nguồn động viên để bà và đồng đội vượt qua những tháng ngày gian khổ.

Gia Lai01/07/2026Nguyễn Thanh Sơn (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, đơn vị của bà Trần Thị Lý dừng chân bên một con suối nhỏ sau nhiều ngày mở đường trong rừng Trường Sơn. Đó là khoảng thời gian hiếm hoi mọi người được nghỉ ngơi vài giờ trước khi tiếp tục hành quân.

Tranh thủ lúc nước suối trong veo chảy róc rách, bà lấy từ ba lô một tờ giấy đã được gấp cẩn thận và cây bút chì ngắn chỉ còn bằng ngón tay út. Ánh nắng len qua tán lá giúp bà viết những dòng thư gửi về cho mẹ.

Bà kể rằng đơn vị vẫn khỏe, công việc tuy vất vả nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Bà không hề nhắc đến những trận bom vừa trải qua, những đêm phải ngủ dưới hầm hay những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo trộn rau rừng. Bà chỉ mong mẹ ở quê yên lòng.

Viết xong, bà cẩn thận gấp lá thư lại, cho vào túi ni lông chống ẩm rồi gửi theo một chiến sĩ giao liên sẽ trở về tuyến sau. Trước khi đi, người giao liên cười và hứa:
"Nhất định thư sẽ đến tay mẹ."

Ít ngày sau, đơn vị lại lên đường. Những trận mưa rừng nối tiếp nhau, đường trơn như đổ mỡ. Có hôm vừa san lấp hố bom xong thì máy bay lại quay trở lại ném bom. Cả tổ nhanh chóng ẩn nấp rồi tiếp tục công việc ngay khi tiếng bom vừa dứt.

Khoảng ba tháng sau, trong một đợt nhận thư, bà bất ngờ nhận được hồi âm của mẹ. Lá thư đã nhàu vì đi qua nhiều chặng đường, nhưng từng dòng chữ vẫn còn rõ. Mẹ viết rằng cả gia đình đều mạnh khỏe, bà con trong làng luôn nhắc đến những người con đang ở chiến trường và mong ngày đất nước thống nhất.

Đọc thư xong, bà lặng người hồi lâu. Những giọt nước mắt rơi xuống mặt giấy đã ngả màu vàng. Đồng đội ngồi quanh không ai nói gì, chỉ lặng lẽ chia nhau từng dòng thư như cùng nhận được lời động viên từ hậu phương.

Sau chiến tranh, bà vẫn giữ cả hai lá thư trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Dù giấy đã cũ và nét chữ có phần phai nhạt, đó vẫn là kỷ vật quý giá nhất của bà.

Mỗi lần kể lại câu chuyện cho con cháu, bà thường mỉm cười và nói:

"Giữa chiến trường, một lá thư từ quê nhà không chỉ mang tin tức. Nó mang theo hơi ấm của gia đình, tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi bước tiếp trên con đường còn nhiều bom đạn."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá Thư Gửi Từ Bờ Suối | Câu chuyện thời hoa lửa