Lá thư gửi từ chiến hào (1)
Ông Hoàng Văn Bình, cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, đến nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn nhớ như in những ngày tháng khốc liệt nơi tuyến lửa. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, ông cẩn thận mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ đã bạc màu theo thời gian. Bên trong là một lá thư nhàu nát, nét chữ đã nhòe đi vì mưa bom, khói lửa.
Ông kể rằng mùa hè đỏ lửa năm ấy, đơn vị ông đóng quân ở ven sông Thạch Hãn. Ban ngày pháo địch dội xuống liên tục, mặt đất rung chuyển như muốn vỡ tung. Đêm đến, các chiến sĩ tranh thủ đào công sự, tải đạn, chăm sóc thương binh. Trong hoàn cảnh ấy, điều quý giá nhất đối với mỗi người lính chính là những lá thư từ hậu phương.
Một chiều tháng Bảy, khi vừa hoàn thành nhiệm vụ chuyển thương binh ra tuyến sau, ông Bình nhận được lá thư của mẹ. Người mẹ già ở quê nghèo viết rằng lúa ngoài đồng năm ấy tốt hơn mọi năm, em gái ông đã biết phụ giúp việc nhà, còn bà vẫn khỏe và luôn mong ngày con trai trở về.
Ông Bình xúc động kể: “Đọc thư xong, tôi thấy như được tiếp thêm sức mạnh. Giữa bom đạn ác liệt, những lời động viên giản dị ấy giúp chúng tôi vững vàng hơn.”
Nhưng chỉ hai ngày sau, trận đánh lớn diễn ra. Đại đội của ông phải giữ chốt suốt nhiều giờ dưới làn bom pháo dữ dội. Người đồng đội thân thiết nhất của ông là anh Nguyễn Văn Hòa đã anh dũng hy sinh khi lao lên cứu thương binh giữa trận địa.
Sau trận đánh, ông Bình tìm thấy trong túi áo người bạn một lá thư chưa kịp gửi về cho gia đình. Lá thư chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Con vẫn khỏe, bố mẹ đừng lo. Hết giặc con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.”
Ông nghẹn ngào kể rằng đến tận hôm nay, mỗi lần đọc lại lá thư ấy, ông vẫn không cầm được nước mắt. Những người lính năm xưa ra đi với khát vọng rất giản dị: hòa bình để được trở về bên gia đình.
Ông Bình luôn dặn con cháu phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay, bởi nền hòa bình hiện tại đã được đánh đổi bằng biết bao máu xương và tuổi xuân của cả một thế hệ.



