Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lá thư gửi từ chiến hào

Câu chuyện kể về anh Nguyễn Văn Hòa – một người lính trẻ tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong những ngày chiến đấu ác liệt tại chiến trường Quảng Trị năm 1972, anh đã viết những lá thư gửi về cho mẹ trước khi bước vào trận đánh lớn.

Đắk Lắk10/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Bảy năm 1972, chiến trường Quảng Trị chìm trong khói lửa. Bom đạn ngày đêm cày xới từng tấc đất, từng ngọn đồi. Trong căn nhà nhỏ lợp tranh ở vùng quê Nghệ An, bà Trần Thị Lan ngày ngày ngóng tin con trai là Nguyễn Văn Hòa – người lính mới tròn hai mươi tuổi.

Trước ngày lên đường nhập ngũ, Hòa chỉ kịp ôm mẹ thật chặt rồi nói:

“Con đi bảo vệ đất nước, mẹ ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe. Ngày chiến thắng con sẽ về.”

Từ đó, những lá thư trở thành niềm hy vọng lớn nhất của bà Lan. Lá thư nào Hòa cũng kể về đồng đội, về những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn, về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về làm thầy giáo.

Có lần Hòa viết:

“Mẹ à, ở chiến trường gian khổ lắm nhưng ai cũng quyết tâm. Chúng con tin ngày đất nước thống nhất sẽ đến rất gần.”

Bà Lan đọc đi đọc lại những dòng chữ ấy đến thuộc lòng.

Một buổi chiều tháng Tám, người cán bộ xã đến nhà. Thấy ánh mắt trầm buồn của ông, bà Lan như hiểu ra điều gì. Đôi tay bà run run khi nhận tờ giấy báo tử.

Nguyễn Văn Hòa đã hy sinh trong trận chiến bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.

Bà Lan ngã quỵ. Nhưng rồi bà lau nước mắt, ôm chặt lá thư cuối cùng của con vào lòng. Trong thư, Hòa viết:

“Nếu con không trở về, mẹ đừng buồn quá. Con tự hào vì đã sống những năm tháng đẹp nhất cho Tổ quốc.”

Sau ngày đất nước thống nhất, bà Lan nhiều lần vào Quảng Trị thắp hương cho con. Bà kể rằng nơi ấy vẫn còn mùi khói súng như chưa bao giờ tan hết.

Năm tháng trôi qua, mái tóc bà bạc trắng. Nhưng trong chiếc hộp gỗ nhỏ vẫn còn nguyên những lá thư cũ đã úa màu thời gian. Mỗi dịp trường học địa phương tổ chức nói chuyện truyền thống, bà lại mang những lá thư ấy đến cho học sinh xem.

Bà nói:

“Các con sinh ra trong hòa bình phải biết quý trọng cuộc sống hôm nay. Để có ngày hôm nay, biết bao người đã nằm lại.”

Lũ trẻ im lặng lắng nghe. Có em bật khóc khi đọc những dòng thư của người lính trẻ.

Câu chuyện của bà Lan không chỉ là nỗi đau của một người mẹ mà còn là biểu tượng cho hàng triệu gia đình Việt Nam trong chiến tranh. Những lá thư ấy đã trở thành nhân chứng lịch sử sống động, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn