Lá Thư Gửi Từ Chiến Hào
Lá Thư Gửi Từ Chiến Hào
Đêm Trường Sơn phủ đầy sương lạnh. Trong căn hầm nhỏ dựng tạm bằng tre nứa, Minh ngồi tựa lưng vào ba lô, cẩn thận viết từng dòng thư gửi về quê. Ngoài kia, tiếng bom vọng lại từng hồi khiến mặt đất rung lên dữ dội. Minh vẫn nắn nót từng chữ như thể chỉ cần viết chậm một chút thôi, ký ức về mái nhà sẽ tan biến.
“Má à, con vẫn khỏe. Đồng đội thương nhau như anh em ruột. Chúng con chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô nhưng ai cũng tin ngày chiến thắng sẽ tới.” Minh dừng bút, nhìn lên bầu trời tối đen phía trước cửa hầm.
Cậu nhớ con đường làng ngập nắng, nhớ tiếng em gái gọi mỗi chiều và nhớ cả mùi khói bếp quen thuộc. Những điều giản dị ấy trở thành động lực để cậu tiếp tục bước đi giữa thời hoa lửa.
Bức thư vừa gấp lại thì còi báo động vang lên. Minh nhanh chóng cất thư vào túi áo rồi lao ra vị trí chiến đấu. Trong ánh lửa đỏ rực giữa núi rừng, ánh mắt người lính trẻ vẫn sáng lên niềm hy vọng về ngày trở về.


