Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Lá thư gửi từ chiến hào

Câu chuyện kể về tình đồng đội sâu sắc của những người lính trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, một lá thư chưa kịp gửi về quê nhà đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, chứa đựng niềm tin, tình yêu quê hương và khát vọng hòa bình của người chiến sĩ trẻ.

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Chi đoàn Trường THCS Bình Thắng B (Chi đoàn Trường THCS Bình Thắng B - Đoàn Phường Đông Hòa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lá thư gửi từ chiến hào

Năm 1972, chiến trường miền Nam bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Khi ấy, ông Nguyễn Văn Bình mới tròn hai mươi tuổi, là chiến sĩ thông tin thuộc một đơn vị hành quân tại chiến trường Quảng Trị. Cuộc sống nơi chiến hào vô cùng gian khổ: thiếu thốn lương thực, mưa bom bão đạn xảy ra hằng ngày, nhưng tinh thần của những người lính vẫn luôn kiên cường.

Trong đơn vị của ông Bình có một người đồng đội rất thân tên là Lê Văn Thành. Thành quê ở Nghệ An, tính tình hiền lành, hay đàn hát và luôn mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ. Mỗi tối, sau giờ trực chiến, Thành thường ngồi viết thư cho mẹ. Anh kể về đồng đội, về những cánh rừng Trường Sơn và cả ước mơ sau ngày đất nước hòa bình sẽ trở về làm thầy giáo làng.

Một đêm cuối tháng 8 năm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ chốt giữa lúc bom đạn dội xuống dữ dội. Trước giờ xuất phát, Thành đưa cho ông Bình một lá thư còn dang dở và nói:

“Nếu mình có chuyện gì, nhờ cậu gửi giúp về cho mẹ.”

Ông Bình cẩn thận cất lá thư vào túi áo ngực.

Trận chiến hôm đó vô cùng ác liệt. Nhiều chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, trong đó có Thành. Sau trận đánh, ông Bình lặng người khi tìm thấy chiếc đàn nhỏ của bạn nằm bên giao thông hào phủ đầy đất đỏ.

Nhiều tháng sau, khi đơn vị được rút ra hậu cứ, ông Bình đã tìm về quê của Thành để trao tận tay lá thư cho mẹ anh. Người mẹ già run run mở thư, nước mắt lặng lẽ rơi khi đọc những dòng chữ còn chưa viết hết:

“Mẹ đừng lo cho con. Đồng đội thương con như anh em ruột. Con tin ngày thắng lợi sẽ đến gần…”

Bà ôm chặt lá thư vào lòng như ôm chính người con trai của mình.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, ông Bình vẫn giữ ký ức ấy như một phần không thể quên của cuộc đời mình. Ông thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng “thời hoa lửa” — nơi tuổi trẻ của biết bao người đã gửi lại nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn