Bài viết

Lá Thư Gửi Từ Chiến Trường

Ninh Bình10/05/2026Vũ Thị Ngọc Linh (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở quê hương Khánh Thiện, nhiều năm trước vẫn còn lưu truyền câu chuyện về một người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ với nhiệm vụ thông tin liên lạc nơi chiến trường miền Trung. Ngày lên đường nhập ngũ, anh còn rất trẻ, chưa từng đi xa khỏi lũy tre làng. Hành trang mang theo ngoài bộ quân phục mới còn có vài lá thư của mẹ và lời dặn giản dị trước lúc chia tay: “Đi đâu cũng phải giữ vững tinh thần của người quê mình”.

Đơn vị của anh hoạt động trong khu vực rừng núi hiểm trở, thường xuyên bị bom đạn đánh phá. Công việc của anh là bảo đảm đường dây thông tin liên lạc giữa các đơn vị không bị gián đoạn. Mỗi khi dây điện thoại bị bom làm đứt, anh cùng đồng đội phải lập tức băng rừng đi nối lại, bất kể ngày hay đêm.

Một chiều cuối năm, khi mưa rừng đang đổ xuống trắng núi, đơn vị nhận được tin tuyến dây liên lạc ở một trọng điểm vừa bị cắt đứt sau trận bom lớn. Nếu không khôi phục kịp thời, mệnh lệnh từ sở chỉ huy sẽ không thể truyền xuống các đơn vị phía trước. Anh lập tức cùng một đồng đội lên đường. Đường rừng lầy lội, nhiều đoạn cây gãy chắn ngang lối đi, hố bom còn bốc khói và mùi thuốc súng vẫn nồng trong không khí.

Khi đến nơi, cả hai phát hiện đoạn dây bị đứt nằm ngay trên sườn đồi trống trải — nơi máy bay địch thường quay lại bắn phá lần hai. Trong lúc người đồng đội giữ đầu dây phía dưới, anh trèo lên thân cây để nối lại đường dây. Đúng lúc công việc gần hoàn thành thì tiếng máy bay gầm rú từ xa vọng tới. Pháo sáng thả xuống khiến cả khoảng rừng sáng rực. Anh vẫn cố bình tĩnh nối nốt đoạn dây cuối cùng rồi nhanh chóng lao xuống hầm trú ẩn cùng đồng đội.

Chỉ ít phút sau, liên lạc từ sở chỉ huy được khôi phục. Nghe tiếng điện thoại vang lên trong máy, cả hai nhìn nhau mỉm cười giữa khói bụi và tiếng bom còn vọng lại phía xa. Đêm ấy, đơn vị hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu đúng kế hoạch nhờ đường dây liên lạc được nối lại kịp thời.

Trong những ngày ở chiến trường, thứ quý giá nhất với anh là những lá thư từ quê nhà Khánh Thiện gửi vào. Mỗi lần nhận thư, anh lại ngồi dưới ánh đèn dầu nhỏ đọc đi đọc lại từng dòng chữ quen thuộc. Có khi chỉ là lời hỏi thăm giản dị hay tin mùa lúa ngoài quê được mùa, nhưng cũng đủ giúp người lính trẻ có thêm động lực vượt qua gian khổ.

Sau ngày đất nước hòa bình, người lính thông tin trở về quê hương với chiếc ba lô cũ đã sờn vai và những lá thư được gìn giữ cẩn thận suốt nhiều năm. Ông sống giản dị, ít khi kể về những hiểm nguy mình từng trải qua. Nhưng với con cháu và người dân trong làng, câu chuyện về người lính nối dây giữa mưa bom năm ấy vẫn luôn là biểu tượng đẹp của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn