Lá thư gửi từ chiến trường
Đêm nay, rừng Trường Sơn tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có tiếng gió rít qua những tán lá khô và mùi khét của thuốc súng từ trận đánh chiều qua vẫn còn phảng phất. Trong căn hầm nhỏ nồng mùi đất ẩm, anh lính trẻ nắn nót từng nét chữ dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu dã chiến. "Mẹ kính yêu của con! Ngày mai, đơn vị con sẽ bước vào trận đánh lớn. Con viết vội những dòng này gửi về phương xa, mong mẹ đừng quá lo lắng...".
Bức thư không dài, nhưng chứa đựng trọn vẹn tình yêu thương và sự quyết tâm của một thanh niên tuổi đôi mươi. Anh dặn dò mẹ nhớ mặc ấm khi gió mùa đông bắc về, dặn đàn em ở nhà ngoan ngoãn phụ giúp gia đình. Anh không nói về những gian khổ, không kể về những đồng đội đã ngã xuống, mà chỉ để lại một lời hứa sắt son: "Nếu con không về, mẹ hãy tự hào vì con đã sống và chiến đấu cho ngày hòa bình của đất nước." Gấp lại lá thư, anh mỉm cười, ánh mắt kiên định hướng về phía bình minh đang dần hé rạng.


