LÁ THƯ GỬI TỪ CHỐT GIAI
Mùa hè 1972, mặt trận Quảng Trị – chốt Giai đoạn 2
Ông Lê Văn Thắng từng tham gia giữ chốt Giai, một trong những vị trí ác liệt nhất trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Ông nhập ngũ năm 1969, khi mới 19 tuổi. Tháng 7/1972, khi chiến sự bước vào giai đoạn căng thẳng nhất, đơn vị ông phải cố thủ suốt 48 ngày đêm dưới mưa pháo. Chốt Giai có những lúc chỉ còn lại 5 người trụ được. Ông Thắng kể: “Lúc đó đất rung như xé, nhưng tụi tôi vẫn đào hầm, bê ca-bin, giữ từng phân đất. Ngày chỉ ăn một nắm cơm vắt, nước thì hứng từng giọt mưa.” Trong thời gian này, ông viết rất nhiều thư gửi về cho mẹ. Nhưng hầu hết không được chuyển đi. Chỉ có một lá thư duy nhất lọt qua bom đạn: “Má đừng lo. Con vẫn sống và vẫn cười. Nếu lỡ con có nằm lại nơi này, má nhớ rằng con đã chiến đấu đến giây cuối cùng.” Ông kể rằng mình viết thư xong, cuộn lại, bỏ vào vỏ đạn rồi giao cho một chiến sĩ vận tải trẻ tên Vũ (sinh năm 1954, Nam Định) mang đi. Ba ngày sau, Vũ hy sinh khi đang vượt qua sông Thạch Hãn. Nhưng lá thư vẫn được đồng đội của Vũ giữ lại và chuyển về quê. Mẹ ông Thắng giữ lá thư ấy đến tận lúc qua đời. Ông nói, giọng nghẹn lại: “Tôi còn sống nhờ sự hy sinh của bao người. Mỗi lần đọc lại lá thư, tôi thấy như còn nghe tiếng pháo năm xưa và cả tiếng của thằng Vũ cười gọi tôi: ‘Anh Thắng ơi, em đi chuyến nữa nha!’”



