Trương Định – "Bình Tây Đại Nguyên Soái" của nhân dân Nam Bộ
Trường Đại học Hải Dương
Trương Định (1820 – 1864) quê ở Bình Sơn, Quảng Ngãi, sau vào khai hoang lập ấp tại Tân An (Long An) và Gò Công (Tiền Giang). Ông là thủ lĩnh kiệt xuất của phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp giai đoạn đầu tại Nam Kỳ.
Khi quân Pháp xâm lược Gia Định và miền Đông Nam Kỳ (1859), Trương Định đã chiêu mộ nghĩa binh dựng cờ khởi nghĩa. Ông lãnh đạo nhân dân đắp lũy, làm bẫy, tổ chức nhiều trận phục kích gây cho Pháp tổn thất nặng nề tại Tân An, Gò Công.
Năm 1862, triều đình nhà Nguyễn ký Hiệp ước Nhâm Tuất割 nhượng 3 tỉnh miền Đông cho Pháp và ra lệnh cho Trương Định phải bãi binh, đi nhận chức ở An Giang. Trước sự ép buộc của triều đình và lời khẩn cầu của nhân dân, ông đã đưa ra quyết định lịch sử: Tuân theo ý dân, ở lại lãnh đạo kháng chiến và được nhân dân tôn làm Bình Tây Đại Nguyên Soái.
Năm 1864, do sự phản bội của tay sai, căn cứ của ông bị vây hãm. Trương Định bị thương nặng và đã rút gươm tuẫn tiết để giữ trọn khí tiết kiên trung.



