Bài viết

Lá Thư Gửi Từ Đỉnh Đồi Không Tên

Câu chuyện kể về một người lính trẻ làm nhiệm vụ giữ đường dây liên lạc giữa chiến trường ác liệt. Trong những ngày bom đạn, anh nhận được một lá thư chưa kịp gửi đi của đồng đội đã hy sinh. Lá thư ấy trở thành động lực để anh tiếp tục sống, chiến đấu và mang thông điệp về tình người giữa chiến tranh.

Gia Lai04/05/2026Rah Lan Thương (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên một đỉnh đồi không có tên, nơi bản đồ chỉ đánh dấu bằng một chấm nhỏ mờ nhạt, Nguyễn Văn Hòa cùng tổ thông tin của mình ngày đêm giữ cho đường dây liên lạc không bị gián đoạn. Mỗi khi bom nổ, dây đứt, họ lại lao ra nối lại trong làn khói bụi và mùi thuốc súng nồng nặc. Một buổi chiều cuối mùa mưa, sau một trận oanh tạc dữ dội, Hòa cùng đồng đội đi kiểm tra tuyến dây. Họ phát hiện một đoạn dây bị đứt gần một hố bom lớn. Bên cạnh đó là thi thể của một chiến sĩ liên lạc khác – người thuộc đơn vị bạn, chưa kịp chuyển đi. Trong túi áo người lính ấy, Hòa tìm thấy một lá thư đã nhàu nát, chưa dán tem. Bên ngoài ghi: “Gửi mẹ, nếu con không trở về…”. Hòa ngồi xuống bên miệng hố bom, mở thư ra đọc. Nét chữ còn run run: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây gian khổ nhưng vui lắm. Có những lúc bom nổ gần lắm, con cũng sợ, nhưng con nhớ lời mẹ: ‘Đã đi là phải sống cho xứng đáng’. Nếu con không về, mẹ đừng buồn nhiều nhé. Con tin đất nước mình rồi sẽ hòa bình…” Hòa gấp lá thư lại, cổ họng nghẹn cứng. Anh nhìn người đồng đội xa lạ ấy, lòng thầm hứa: “Tôi sẽ mang lá thư này về.” Những ngày sau đó, chiến sự càng ác liệt. Đỉnh đồi không tên liên tục bị đánh phá. Có lúc đường dây đứt đến ba lần trong một giờ. Hòa và tổ của mình vẫn kiên trì bám trụ. Mỗi lần mệt mỏi, anh lại lấy lá thư ra đọc, như nghe thấy tiếng của người đã khuất nhắc mình không được gục ngã. Một đêm, trong khi đang sửa dây giữa mưa bom, một mảnh đạn sượt qua vai Hòa. Máu chảy, đau buốt, nhưng anh vẫn cắn răng nối xong đoạn dây cuối cùng. Khi tín hiệu được nối lại, anh mới ngã xuống. May mắn, Hòa sống sót. Sau khi được chuyển về tuyến sau điều trị, việc đầu tiên anh làm là tìm cách gửi lá thư ấy về quê của người lính đã hy sinh. Phải mất gần nửa năm, qua nhiều đơn vị, cuối cùng lá thư cũng đến được tay người mẹ. Vài năm sau ngày đất nước hòa bình, Hòa có dịp trở lại vùng đất cũ. Ông tìm đến gia đình người đồng đội năm xưa. Người mẹ đã già yếu, nhưng vẫn giữ lá thư như một báu vật. Bà nắm tay Hòa, nói trong nước mắt:
“Nhờ con, mẹ biết nó đã sống như thế nào…” Hòa không nói gì. Ông chỉ lặng lẽ nhìn lên khoảng trời xa, nơi có đỉnh đồi không tên ngày ấy. Trong lòng ông, người lính kia vẫn còn sống – qua từng dòng chữ, qua lòng dũng cảm, và qua cả một thời hoa lửa không thể nào quên. Nếu bạn muốn, mình có thể viết thêm nhiều câu chuyện khác với bối cảnh khác nhau (chiến trường, hậu phương, tình đồng đội, tình yêu thời chiến...).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn