Bài viết

LÁ THƯ GỬI TỪ MÙA XUÂN 1975

Đoạn văn kể về ký ức của người cháu khi nghe ông ngoại hồi tưởng lại những năm tháng chiến tranh khốc liệt thời kháng chiến chống Mỹ. Qua chiếc hộp gỗ cũ và lá thư viết dở từ mùa xuân năm 1975, câu chuyện tái hiện hình ảnh người lính trẻ mang theo niềm tin và khát vọng hòa bình giữa bom đạn ác liệt. Tác phẩm không chỉ thể hiện sự hy sinh lớn lao của thế hệ cha ông trong “thời hoa lửa” mà còn nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và trách nhiệm với quê hương,

Đắk Lắk11/05/2026Thái Huỳnh Trân (Khoa Khoa học tự nhiên và Công nghệ thông tin)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Lá thư gửi từ mùa xuân 1975”

Tháng Tư lại về, và những con đường rợp cờ đỏ khắp thành phố lan tỏa hương vị của hoa đào tươi, cùng tiếng loa vang lên những bài hát cách mạng quen thuộc. Mỗi nốt nhạc đều gỡ ra một mảnh kỷ niệm sâu sắc trong tâm tôi, đưa tôi về những ngày nhỏ, khi tôi ngồi cạnh ghế lưng của ông ngoại, lắng nghe câu chuyện về thời hoa lửa hào hùng mà ông đã trải qua.

Những kỷ niệm về ông ngoại luôn gắn liền với chiếc hộp gỗ cũ được ông cất rất kỹ trên nóc tủ nhà. Tôi đã mấy lần trèo lên ghế bàn để mổ xẻ chiếc hộp này, nhưng ông luôn cất nó cẩn thận, chỉ cho tôi xem khi không có người khác xung quanh. Mở chiếc hộp ra, tôi thấy vài tấm ảnh đã úa màu, một chiếc khăn rằn bạc màu đã mòn mạc và đặc biệt là một lá thư viết dở, giấy đã vàng theo năm tháng, nét chữ nghiêng nghiêng nhưng đầy sự chân thành.

Ông kể, năm ấy ông mới tròn đôi mươi, cũng như bao chàng trai thời hoa lửa, ông đã rời mái nhà tranh, rời mẹ già và cô gái mình thương để lên đường ra trận. Những ngày hành quân xuyên rừng Trường Sơn, bom đạn dội xuống không ngớt, có những người đồng đội hôm trước còn cười nói vui vẻ, hôm sau đã nằm im lặng dưới đất chiến trường. Ông thường nói: “Chiến tranh khốc liệt lắm, nhưng điều giữ cho người lính đứng vững chính là niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình”.

Lá thư trong chiếc hộp được ông viết vào cuối tháng 4 năm 1975, hôm khi đơn vị của ông đang tiến về Sài Gòn. Trong thư, ông đã viết: “Nếu ngày mai đất nước hòa bình, con chỉ mong được trở về nhà, được ăn bữa cơm với mẹ, được nhìn thấy quê hương không còn khói lửa, được ôm lấy người mình yêu thương”. Nhưng lá thư ấy chưa kịp gửi đi thì chiến thắng đã đến, ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thống nhất. Ông đã ôm đồng đội giữa tiếng reo hò và nước mắt, nhưng trong lòng ông cũng biết rằng có bao nhiêu người đồng đội đã không thể trở về để chứng kiến khoảnh khắc hào hùng này.

Kể đến đây, ông thường im lặng rất lâu, đôi mắt nhìn ra xa phía cửa sổ, như đang quay lại những ngày tháng chiến tranh khắc nghiệt. Tôi nhìn đôi bàn tay đã chai sạm, có nhiều vết sẹo do chiến tranh, mà thấy lòng mình nghẹn lại. Hóa ra, hòa bình ngày hôm nay được đổi bằng biết bao máu xương và tuổi trẻ của những người lính đã ra trận, đã đánh dấu một thời hoa lửa hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Thế hệ chúng tôi không sống trong bom đạn, không phải hành quân dưới mưa bom bão đạn như cha ông ngày trước. Nhưng “thời hoa lửa” chưa bao giờ là câu chuyện cũ, nó vẫn luôn nhắc mỗi người trẻ hôm nay phải biết sống có lý tưởng, có trách nhiệm với quê hương và đất nước. Tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ nằm ở những điều lớn lao, đó có thể là cố gắng học tập thật tốt, sống tử tế, giữ gìn lịch sử dân tộc và tiếp nối tinh thần mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả thanh xuân để gìn giữ.

Cho đến nay, chiếc hộp gỗ cũ vẫn nằm trên nóc tủ nhà, lá thư năm 1975 vẫn còn nguyên nét mực nhòe theo thời gian. Và với tôi, đó không chỉ là kỷ vật của ông ngoại, mà còn là lời nhắc nhở về một thời hoa lửa hào hùng, về những người đã hy sinh tất cả để mang lại hòa bình cho thế hệ sau. Mỗi khi tôi nhìn vào chiếc hộp này, tôi đều cảm thấy có một sức mạnh ẩn giấu bên trong, thúc đẩy tôi cố gắng học tập, xây dựng đất nước để không làm hài lòng những người đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn