Người có công giúp đỡ cách mạng

Lá thư không đề ngày Chiến tranh Việt Nam

Đắk Lắk22/04/2026ĐOÀN THANH NIÊN PHƯỜNG TÂN LẬP (Phường Tân Lập)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Hùng tìm thấy lá thư trong một lần dọn lại đồ cũ.

Nó nằm trong túi áo quân phục đã sờn, gấp gọn, giấy đã ố vàng.

Không có ngày tháng. Không có địa chỉ.

Chỉ có vài dòng chữ:

“Nếu em đọc được những dòng này… có lẽ anh đã không kịp về.”

Ông Hùng không nhớ mình đã giữ lá thư đó từ khi nào.

“Có thể là của một người trong đơn vị,” ông nói. “Nhưng tôi không chắc.”

Trong chiến tranh, có nhiều thứ được chuyền tay nhau – thuốc, thức ăn, cả thư.

Có khi người viết chưa kịp gửi.

Có khi người nhận không còn.

Lá thư không dài. Nhưng mỗi chữ đều nặng.

“Anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì,” dòng chữ viết, “nhưng nếu không về, em đừng chờ.”

Ông Hùng đọc đi đọc lại nhiều lần.

“Mỗi lần đọc lại, thấy khác,” ông nói.

Có lần, ông mang lá thư ra hỏi một người bạn cũ. Người đó nhìn, rồi lắc đầu.

“Không nhận ra,” ông nói.

Lá thư không có tên người gửi.

Không có tên người nhận.

Nhưng lại như nói với rất nhiều người.

Ông Hùng quyết định giữ lại.

“Không phải để tìm người nhận,” ông nói. “Mà để giữ lại lời đã được viết ra.”

Nhiều năm sau, con cháu ông đọc được lá thư. Họ hỏi:

“Ông biết của ai không?”

Ông lắc đầu.

“Không cần biết,” ông nói.

“Vì sao ạ?”

Ông gấp lại lá thư, đặt vào chỗ cũ.

“Vì điều quan trọng là… đã có người viết nó,” ông nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn