Bài viết

LÁ THƯ KHÔNG GỬI

Phú Thọ14/12/2025Phạm Thị MInh Phương (xã Tam Đảo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô giáo Lý dạy chữ ban ngày, viết thư ban đêm. Thời ấy, nhiều người không biết chữ, thư từ gửi về nhà đều nhờ cô. Có đêm, cô viết đến mỏi tay, mắt cay xè.

Một lần, một chiến sĩ bị thương nặng nhờ cô viết hộ lá thư. Nội dung giản dị, hỏi thăm mẹ, dặn em gái chăm học. Viết xong, anh nhìn lá thư rất lâu rồi lắc đầu: “Thôi, đừng gửi. Để mẹ tôi còn hy vọng.”

Cô Lý gấp thư lại, cất vào cuốn vở. Anh hy sinh không lâu sau đó. Lá thư nằm yên suốt nhiều năm, không đến tay người nhận.

Sau hòa bình, cô tìm về quê anh. Trước mộ, cô đốt lá thư ấy. Tro bay lên, nhẹ như một lời chưa kịp nói. Cô hiểu: đôi khi, không gửi đi cũng là một cách giữ lại niềm tin cho người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn