LÁ THƯ KHÔNG GỬI
Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại một làng quê ven sông, có chàng trai tên Minh vừa tròn hai mươi tuổi đã xung phong lên đường nhập ngũ. Trước ngày đi, Minh chỉ kịp viết vội một lá thư cho mẹ, hứa rằng khi đất nước hòa bình sẽ trở về dựng lại mái nhà tranh đã dột nát sau nhiều mùa bom đạn.
Trên chiến trường ác liệt, Minh là người lính thông tin gan dạ. Nhiệm vụ của anh là băng rừng, vượt suối, giữ vững đường dây liên lạc giữa các đơn vị. Có những ngày mưa rừng dầm dề, cơm nắm mốc xanh, quần áo ướt sũng không kịp hong khô, nhưng Minh chưa một lần than vãn. Lá thư gửi mẹ vẫn được anh gấp gọn trong túi áo ngực, coi như bùa hộ mệnh.
Trong một trận đánh lớn, đường dây liên lạc bị bom địch phá hỏng. Minh tình nguyện lên sửa giữa làn đạn dày đặc. Khi nối được mối dây cuối cùng, thông tin vừa kịp truyền đi cũng là lúc Minh trúng mảnh bom. Đồng đội tìm thấy anh trong tư thế ôm chặt cuộn dây, lá thư gửi mẹ thấm đẫm máu.
Sau ngày hòa bình, lá thư ấy được gửi về quê. Mẹ Minh run run cầm bức thư chưa kịp gửi, nước mắt rơi ướt trang giấy. Với bà, Minh đã mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi, nhưng tên anh thì sống mãi trong ký ức của quê hương – như một ngọn lửa âm thầm cháy suốt thời hoa lửa.



