Lá thư không gửi (2)
Anh liên lạc trẻ Minh nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước lúc lên đường, anh viết một lá thư dài cho mẹ, hứa ngày hòa bình sẽ trở về dựng lại mái nhà tranh cũ. Lá thư gấp gọn, Minh cẩn thận cất trong túi áo ngực, coi đó là niềm an ủi giữa rừng sâu bom đạn.
Những tháng ngày hành quân gian khổ, Minh nhiều lần lấy thư ra đọc lại, nét chữ của mình đã nhòe vì mưa rừng và mồ hôi. Trong một trận càn ác liệt, Minh trúng đạn khi đang vượt suối dẫn đường cho đơn vị. Đồng đội tìm thấy anh, bàn tay vẫn nắm chặt lá thư chưa kịp gửi.
Sau này, khi hòa bình lập lại, lá thư ấy được trao tận tay mẹ Minh. Bà ôm thư vào ngực, khóc cạn nước mắt nhưng ánh mắt đầy tự hào. Trong ngọn lửa chiến tranh, tình mẫu tử và lý tưởng sống của người lính trẻ đã hóa thành hoa lửa bất diệt.



