LÁ THƯ KHÔNG GỬI
“LÁ THƯ KHÔNG GỬI”
Năm ấy, anh đi khi mùa phượng vừa chớm đỏ.
Cô tiễn anh ở đầu làng, nơi con đường đất còn in dấu chân quen thuộc của những buổi chiều hai đứa cùng đi học về. Anh cười, vẫn nụ cười hiền lành như ngày nào:
“Đợi anh về nhé!”
Cô không khóc. Chỉ khẽ gật đầu.
Những ngày sau đó, cô bắt đầu viết thư cho anh. Mỗi tuần một lá. Kể về cánh đồng lúa đang thì con gái, về con sông mùa nước nổi, về cây bàng trước ngõ đã bắt đầu thay lá. Và cả… nỗi nhớ.
Nhưng cô không gửi.
Cô xếp những lá thư vào một chiếc hộp gỗ nhỏ, giữ lại như giữ chính tuổi trẻ của mình.
Chiến tranh kéo dài. Tin tức về anh thưa dần. Rồi một ngày, người ta mang về cho cô một tờ giấy báo tin.
Anh đã nằm lại nơi chiến trường, khi tuổi đời còn rất trẻ.
Cô không khóc. Vẫn như ngày tiễn anh đi.
Chỉ lặng lẽ mở chiếc hộp gỗ, đọc lại từng lá thư chưa kịp gửi. Những dòng chữ đã nhòe đi vì thời gian… và có lẽ, cả vì những giọt nước mắt cô không biết đã rơi từ lúc nào.
Năm tháng qua đi, cô vẫn sống, vẫn già đi như bao người.
Chỉ có điều, trong trái tim cô, anh mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi – tuổi của những ước mơ còn dang dở, của một lời hứa chưa kịp trở về.
Chiếc hộp gỗ ấy, sau này được con cháu tìm thấy.
Bên trong là những lá thư chưa gửi…
Và một thời hoa lửa không bao giờ phai.



