Cựu Thanh niên xung phong

LÁ THƯ KHÔNG GỬI

Một lá thư viết dở giữa tuyến lửa Trường Sơn đã trở thành kỷ vật cuối cùng của một người lính trẻ.

Lâm Đồng25/05/2026Trần Thị An - Trường Tiểu học Lạc Tánh 1 (xã Tánh Linh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, cô y tá Trần Thị Mai công tác tại một trạm quân y dọc tuyến đường Trường Sơn. Công việc mỗi ngày là băng bó thương binh, chuyển thuốc men và nhiều đêm thức trắng giữa tiếng bom B52.

Trạm quân y nằm dưới tán rừng già, được ngụy trang bằng lá cây. Ban ngày yên tĩnh là thế, nhưng cứ chiều xuống, máy bay lại kéo đến. Tiếng còi báo động vang lên là mọi người lao xuống hầm.

Một hôm, đơn vị tiếp nhận một chiến sĩ thông tin bị thương nặng tên Lâm. Anh bị mảnh pháo găm vào ngực khi đang kéo dây liên lạc.

Suốt ba ngày, Mai chăm sóc cho Lâm. Dù đau đớn, anh vẫn luôn cười hiền. Một buổi tối, anh nhờ Mai lấy giúp cuốn sổ nhỏ trong ba lô.

Bên trong là lá thư chưa viết xong gửi cho mẹ.

“Má à, con vẫn khỏe. Khi nào đất nước hòa bình, con sẽ về phụ má trồng lại vườn cau…”

Viết đến đó thì bỏ dở.

Mai hỏi:

— “Sao anh không viết tiếp?”

Lâm nhìn ra ngoài rừng tối:

— “Tôi sợ chưa kịp gửi.”

Đêm hôm ấy, bom dội xuống dữ dội. Trạm quân y rung chuyển. Các y tá vừa cứu thương vừa di chuyển bệnh nhân xuống hầm sâu hơn.

Đến gần sáng, Lâm yếu dần. Anh nắm tay Mai, khẽ nói:

— “Nếu tôi không về… nhờ cô gửi lá thư cho má.”

Nhưng rồi anh ra đi trước khi trời sáng.

Sau chiến tranh, Mai tìm về quê anh ở Quảng Nam. Người mẹ già nhận lá thư mà bật khóc. Bà vuốt từng nét chữ chưa hoàn thành rồi nói:

— “Nó vẫn còn nhớ lời hứa với má…”

Nhiều năm sau, Mai vẫn giữ ký ức về đêm Trường Sơn ấy như một vết thương không bao giờ lành. Với bà, chiến tranh không chỉ là bom đạn mà còn là những lời hứa dang dở của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn