Lá thư không gửi
Anh viết thư về kể rằng mình vẫn ổn, vẫn cười, vẫn nhớ mẹ.
Anh dấu nỗi sợ trong từng câu chữ nhẹ tênh.
Nhưng bom đạn thì không nhẹ đi chút nào.
Một lần chốt giữ biên giới, anh trúng đạn ngay khi vừa viết xong.
Đồng đội tìm thấy lá thư còn thơm mùi mực.
Họ cẩn thận gửi về tận tay mẹ anh.
Mẹ đọc thư, cố mỉm cười theo lời con dặn.
Nhưng nước mắt rơi ướt hết những dòng cuối.
Bức thư ấy là tin vui nhưng cũng là tin buồn nhất.
Vì người viết thư đã không thể trở về nữa.



