LÁ THƯ KHÔNG GỬI
LÁ THƯ KHÔNG GỬI
LÁ THƯ KHÔNG GỬI
Anh viết thư cho mẹ.
“Thưa mẹ, con vẫn khỏe.”
Đó là câu đầu tiên.
Nhưng thực tế hôm ấy anh đang bị thương nhẹ.
Anh viết tiếp:
“Ở đây chúng con được đơn vị chăm sóc tốt.”
Anh không kể rằng tối qua bom rơi rất gần.
Không kể người bạn nằm cạnh đã hy sinh.
Không kể anh đã có lúc nghĩ mình không thể sống đến ngày trở về.
Bức thư viết xong.
Anh gấp lại.
Nhưng không gửi.
Vài ngày sau, anh viết một lá thư khác.
Vẫn câu:
“Thưa mẹ, con vẫn khỏe.”
Đó là điều người lính thường làm.
Họ giấu nỗi sợ của mình để người thân được yên lòng.
Sau này, người mẹ giữ được nhiều lá thư của con.
Bà nói:
“Lúc đọc thư, tôi chỉ cần thấy nó viết ‘con khỏe’ là tôi yên tâm.”
Bà không biết đằng sau hai chữ ấy có bao nhiêu gian khổ.



