Cựu chiến binh

LÁ THƯ KHÔNG GỬI TỪ CHIẾN TRƯỜNG XA (1)

Giữa rừng sâu chiến trường Campuchia, nỗi nhớ nhà trở thành điều day dứt nhất của người lính trẻ Cao Văn Hơi. Có những cái Tết, những mùa gặt, bác chỉ được nghe quê hương qua trí nhớ. Những lá thư viết rồi lại cất đi, trở thành ký ức không bao giờ quên.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện chiến tranh không cần tiếng súng vẫn khiến người nghe lặng đi. Đó là câu chuyện về nỗi nhớ nhà của người lính xa quê, như bác Cao Văn Hơi – cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia cuối những năm bảy mươi.

Bác nhập ngũ năm 1977, khi mái nhà ở thôn Phúc Thọ vẫn còn mẹ già trông ngóng. Ngày lên đường, bác chỉ kịp dặn lại vài câu ngắn ngủi rồi hòa vào dòng quân ra mặt trận. Chiến trường xa, đường về quê nhà là điều tưởng như không thể.

Bác kể, những ngày đầu ở rừng, đêm xuống là lúc nỗi nhớ trỗi dậy nhiều nhất:

“Ban ngày còn hành quân, đào công sự nên quên đi. Đêm yên tĩnh, nằm nghe tiếng côn trùng là nhớ nhà đến nghẹn.”

Đơn vị bác đóng quân giữa rừng rậm, thư từ gửi về rất hiếm, có khi cả nửa năm mới nhận được một lá. Có lần nghe tin quê nhà vào vụ gặt, bác thao thức cả đêm. Trong đầu hiện lên hình ảnh con đường làng, mùi lúa mới, tiếng gọi nhau í ới mỗi mùa mùa gặt đến.

“Nhiều lúc tôi tự hỏi, không biết giờ này mẹ có khỏe không, nhà có còn đèn dầu thắp sáng như trước không…” – bác nói, ánh mắt xa xăm.

Tết năm 1980 là cái Tết bác nhớ nhất. Trong khi ngoài kia tiếng pháo quê nhà có lẽ đang vang, đơn vị bác vẫn bám chốt, sẵn sàng chiến đấu. Bữa cơm Tết chỉ có ít gạo, chút cá khô, nhưng ai cũng cố cười để động viên nhau.

“Tết ở chiến trường không dám nghĩ nhiều. Nghĩ là nhớ, mà nhớ thì yếu lòng.” – bác cười hiền, nhưng giọng chùng xuống.

Có lần bác viết một lá thư rất dài gửi về cho gia đình. Viết xong, bác gấp lại, để trong ba lô. Lá thư ấy không bao giờ gửi đi, vì ngày hôm sau đơn vị cơ động khẩn cấp. Bác giữ lá thư đó suốt nhiều năm như một cách để giữ quê nhà bên mình. “Thư không gửi được, nhưng viết ra để tự nhủ mình phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ để còn ngày về.”

Năm 1982, bác xuất ngũ, trở lại thôn Phúc Thọ. Ngày bước qua cổng làng, mọi thứ quen mà lạ. Mẹ đã già hơn, mái nhà cũ hơn, còn bác thì mang theo cả một quãng đời thanh xuân gửi lại nơi rừng sâu xứ bạn.

Chiến tranh đã qua, nhưng nỗi nhớ nhà năm ấy trở thành phần ký ức không thể tách rời của người lính Cao Văn Hơi. Đó là nỗi nhớ lặng thầm, bền bỉ, giúp bác và đồng đội vượt qua những tháng ngày xa nhà không hẹn ngày về, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn