LÁ THƯ KHÔNG GỬI VỀ NHÀ
Trong cuộc chiến bảo vệ bầu trời Hà Nội cuối năm 1972, có một người lính nhiều tháng liền không viết thư về nhà.
Gia đình sốt ruột. Cha ông lo lắng. Đến mức người anh họ phải viết thư thẳng ra đơn vị để hỏi tình hình.Lá thư ấy được gửi đến Tiểu đoàn 57, Trung đoàn 261, Sư đoàn 361, Quân chủng Phòng không - Không quân. Khi đó, Nguyễn Đình Kiên là sĩ quan điều khiển tên lửa, đang cùng đồng đội chuẩn bị bước vào những trận đánh ác liệt nhất.Đồng chí chính trị viên gọi ông lên và hỏi:“Tại sao đồng chí không viết thư về nhà?”Câu trả lời của người lính trẻ năm ấy khiến nhiều người lặng đi.Ông nói mình cố tình không viết. Không phải vì không nhớ nhà. Cũng không phải vì không có thời gian. Mà bởi ông muốn cha mẹ, người thân quen dần với sự vắng mặt của mình.Ông hiểu rất rõ những trận đánh sắp tới sẽ khốc liệt đến mức nào. Ông biết rằng, trên trận địa tên lửa những ngày ấy, sự sống và cái chết có thể chỉ cách nhau trong khoảnh khắc. Nếu một ngày mình hy sinh, ông mong gia đình sẽ bớt đi phần nào cú sốc.Giữa những ngày bom B-52 dội xuống miền Bắc, người lính trẻ ấy không nghĩ nhiều cho bản thân. Điều ông nghĩ đến là trận địa, là đồng đội, là bầu trời Hà Nội, và cả nỗi đau mà người thân có thể phải gánh chịu nếu ông không trở về.Đó cũng là tâm thế của rất nhiều chiến sĩ trong 12 ngày đêm Điện Biên Phủ trên không.Họ biết trận đánh phía trước vô cùng ác liệt. Họ biết mình có thể không trở về. Nhưng vẫn bước vào trận địa với sự bình thản, hiên ngang, bởi phía sau họ là Hà Nội, là miền Bắc, là Tổ quốc.Nửa thế kỷ đã trôi qua, những trận bom B-52 chỉ còn trong ký ức. Nhưng câu chuyện về người lính không viết thư về nhà vẫn khiến nhiều người xúc động.Bởi đôi khi, sự hy sinh không bắt đầu từ khoảnh khắc một người ngã xuống. Nó bắt đầu từ lúc người lính đã sẵn sàng chấp nhận mọi điều có thể xảy ra với chính mình, để bảo vệ bình yên cho đất nước.



