LÁ THƯ KHÔNG KỊP GỬI
Giữa chiến tranh, có những lá thư được viết ra nhưng không bao giờ đến tay người nhận, mang theo nỗi nhớ và khát vọng sống của người lính.
Trong ba lô của người lính, ngoài lương khô, đạn dược và tư trang, đôi khi còn có những lá thư viết dở. Với ông Lê Văn Chắt, có một lá thư ông đã viết nhưng chưa từng gửi đi.
Lá thư ấy được viết trong một đêm hiếm hoi yên tĩnh, khi đơn vị tạm dừng chân sau nhiều ngày hành quân. Ánh đèn dầu leo lét, tờ giấy mỏng đặt trên đầu gối, từng con chữ được viết ra chậm rãi.
Ông viết về quê nhà, về cha mẹ, về nỗi nhớ làng quê Bắc Bộ xa xôi. Ông không kể về bom đạn, không nói về cái chết cận kề. Ông chỉ nói mình vẫn khỏe, vẫn vững vàng, để người ở nhà yên tâm.
Viết xong, ông gấp lá thư lại, cẩn thận bỏ vào túi áo. Nhưng chiến tranh không cho ông cơ hội gửi đi. Hành quân liên tục, vượt rừng, vượt sông, lá thư cứ theo ông hết ngày này sang ngày khác.
Rồi những trận đánh lớn diễn ra. Lá thư không kịp gửi ấy theo ông vào cánh đồng Bình Tân, vào những ngày chờ lệnh trước giờ toàn thắng. Sau ngày 30/4, khi mọi thứ đã khác, ông mở lại lá thư cũ. Những dòng chữ đã nhòe đi vì mồ hôi và thời gian.
Ông không gửi lá thư ấy nữa. Bởi người nhận đã biết: ông đã trở về. Nhưng lá thư vẫn được ông giữ lại, như một kỷ vật của thời tuổi trẻ, của những ngày mà sự sống mong manh đến mức từng con chữ cũng mang theo nỗi lo âu.
Lá thư không kịp gửi ấy là minh chứng cho một điều giản dị: giữa chiến tranh khốc liệt, người lính vẫn là con người – biết nhớ, biết thương, biết mơ về một ngày trở về.



