LÁ THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN
LÁ THƯ KHÔNG NGƯỜI NHẬN
Mỗi tối, bên bếp lửa nhỏ giữa rừng, Bình lại lấy mảnh giấy mỏng trong túi áo và viết vài dòng gửi cho người con gái anh chưa kịp hẹn một lời yêu. Thúy — cô gái hàng xóm, người có nụ cười đủ để làm bình yên cả buổi chiều sau mùa gặt. Họ chưa bao giờ là gì của nhau, nhưng mỗi khi nhớ về nhà, Bình chỉ nghĩ đến ánh mắt cô.
“Thúy, hôm nay anh lại hành quân qua dốc Ba Mòn. Gió lạnh lắm. Không biết ngoài quê trời đã vào mùa lúa chưa…”
Anh biết Thúy chẳng thể nhận được những lá thư này. Đường ra quê bị phong toả, đơn vị liên tục di chuyển. Nhưng viết cho Thúy là cách Bình giữ lại phần dịu dàng giữa chiến tranh.
Một ngày, đơn vị đụng trận lớn. Bình cùng các chiến hữu bám giữ phòng tuyến từ sáng đến chiều. Khi trận đánh kết thúc, anh bị thương nặng. Trong giây phút cuối, Bình đưa mảnh thư dở viết cho đồng đội: “Nếu có ra Bắc… gửi cho Thúy giúp tôi.”
Nhưng chiến tranh thì đâu có dịu dàng. Lá thư ấy không bao giờ đến tay người nhận. Nhiều năm sau, khi người ta tìm thấy ba lô của Bình trong một khu rừng đã xanh trở lại, mảnh thư vẫn còn nguyên nét chữ. Trên nó chỉ có một câu cuối cùng: “Anh chưa kịp nói, nhưng Thúy sẽ hiểu.”
Và thế là, câu chuyện tình ấy mãi nằm lại giữa đại ngàn — đẹp, buồn và lặng thinh như gió.



