Bài viết

Lá thư không người nhận

Trong ngăn tủ gỗ cũ của Nhà truyền thống xã T., có một lá thư được bọc bằng túi nylon đã ngả màu thời gian. Trên góc trái phong bì, nét chữ nghiêng nghiêng viết một cái tên quen thuộc: “Gửi má Hai.” Nhưng điều khiến bao thế hệ đoàn viên xúc động là phía dưới, người ta đã đóng dấu đỏ: “Không người nhận.” Lá thư ấy được viết bởi anh Lê Văn Dũng – một chiến sĩ biệt động còn rất trẻ, quê ở miền Tây, nhập ngũ năm 1970. Trong thư, anh kể với má về những ngày hành quân trong rừng, về đồng đội của mình

Quảng Trị09/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ngăn tủ gỗ cũ của Nhà truyền thống xã T., có một lá thư được bọc bằng túi nylon đã ngả màu thời gian. Trên góc trái phong bì, nét chữ nghiêng nghiêng viết một cái tên quen thuộc: “Gửi má Hai.” Nhưng điều khiến bao thế hệ đoàn viên xúc động là phía dưới, người ta đã đóng dấu đỏ: “Không người nhận.”

Lá thư ấy được viết bởi anh Lê Văn Dũng – một chiến sĩ biệt động còn rất trẻ, quê ở miền Tây, nhập ngũ năm 1970. Trong thư, anh kể với má về những ngày hành quân trong rừng, về đồng đội của mình, về lần anh cùng đơn vị giải cứu được một đoàn dân khỏi vùng bom càn. Anh bảo mình vẫn khỏe, chỉ buồn vì chưa làm gì thật lớn. Cuối thư, anh viết: “Má ráng giữ sức. Chừng nào con về, con xin má nồi cá kho như bữa con đi nghe má.”

Thế nhưng, anh Dũng không bao giờ kịp trở về. Anh hy sinh trong một trận đánh gần bìa rừng lúc mới 22 tuổi. Khi đơn vị tìm được thư, người ta gửi về quê theo đúng địa chỉ anh ghi. Nhưng khi bưu tá đến nơi thì căn nhà đã tro tàn – má Hai mất vì bệnh, còn em gái anh đã theo người thân chuyển đi nơi khác sau một trận bom. Bưu tá đành viết vào phong bì hai chữ “Không người nhận” rồi gửi lại đơn vị.

Hơn bốn mươi năm trôi qua, lá thư ấy trở thành kỷ vật vô giá. Nhiều đoàn viên khi tham gia “Hành trình thời hoa lửa” đã bật khóc khi được nghe câu chuyện. Có bạn lặng đi cả buổi chiều, có bạn khẽ đọc lại dòng chữ “Má ráng giữ sức…” mà run tay. Lá thư mỏng như sắp rách, nhưng những lời trong đó thì chẳng bao giờ phai nhạt. Nó là tiếng nói của hàng triệu người lính chưa kịp về, là ước mơ nhỏ nhoi nhưng thiêng liêng về mái nhà, về nồi cá kho, về tình mẫu tử giữa thời bom đạn.

Năm nay, Đoàn phường đã khởi xướng hoạt động “Viết lại điều chưa kịp nói”, nơi mỗi đoàn viên được viết một bức thư gửi đến thế hệ đi trước. Có người viết cho một liệt sĩ vô danh, có người viết cho chính anh Dũng – người chiến sĩ có lá thư không người nhận. Những dòng chữ non trẻ hôm nay đặt cạnh lá thư xưa như nối liền hai thế hệ.

Không ai biết má Hai còn đọc được những lời nhắn ấy hay không. Nhưng chắc chắn một điều: những người lính đã hy sinh không bao giờ bị lãng quên. Và những bức thư của tuổi trẻ hôm nay – bằng trái tim chân thành – chính là sự tiếp nối đẹp đẽ nhất mà thời hoa lửa gửi lại cho chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn