Khác

Lá Thư Rực Lửa Bên Dòng Thạch Hãn

Quảng Ninh13/08/2026Ngọc Liêm Lương (Đoàn xã Trung Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá Thư Rực Lửa Bên Dòng Thạch Hãn

Nếu Đồng Lộc và Truông Bồn là những khúc ca bi hùng của thanh niên xung phong trên con đường tiếp viện, thì Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 lại là nơi chứng kiến sự hy sinh kiên cường của cả một thế hệ sinh viên xếp bút nghiên lên đường chiến đấu. Trong suốt 81 ngày đêm đỏ lửa, từng mét đất, từng gạch đổ nát nơi đây phải hứng chịu lượng bom đạn tương đương tám quả bom nguyên tử. Nhưng giữa tâm bão ác liệt ấy, tình yêu và lý tưởng sống của những người lính trẻ vẫn tỏa sáng qua từng lá thư gửi về từ chiến trường.

Một trong những câu chuyện có thật lay động lòng người nhất là về anh Lê Văn Huỳnh, sinh viên năm cuối khoa Xây dựng, Trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Nhập ngũ khi tương lai tươi sáng đang rộng mở, anh cùng hàng vạn người con đất Việt lên đường vào Nam. Trước khi bước vào trận chiến sinh tử bảo vệ Thành cổ, anh đã viết một bức thư dặn dò người vợ trẻ mới cưới được vài ngày – chị Đặng Thị Lệ Phượng. Bức thư ấy được coi là một di thư đặc biệt, không chỉ chứa đựng tình cảm gia đình tha thiết mà còn thể hiện một tầm vóc tinh thần phi thường.

Ngày 11 tháng 9 năm 1972, giữa tiếng gầm rống tàn khốc của pháo hạm và máy bay B-52, trong căn hầm trú ẩn chật hẹp, anh Huỳnh lặng lẽ rút trang giấy sổ tay. Anh viết cho mẹ, cho vợ và gia đình với một sự thản nhiên kỳ lạ. Anh dự cảm trước sự hy sinh của mình nhưng không một chút sợ hãi hay bi lụy. Trong thư gửi vợ, anh viết:

"Em thương yêu! Mới hay tin em sang làm dâu mẹ, anh rất vui... Nhưng em ơi, độc lập tự do phải đổi bằng xương máu. Anh đi chiến đấu lần này chưa biết ngày về, nếu anh có hy sinh thì em hãy coi đó là niềm tự hào của gia đình..."

Điều kỳ diệu và xót xa nhất là anh Huỳnh thậm chí đã chỉ rõ vị trí nơi mình sẽ nằm xuống để sau này gia đình đi tìm: "Anh nằm ở hướng Đông Nam Thành cổ, qua dòng sông Thạch Hãn...". Chỉ ba ngày sau khi đặt bút viết những dòng chữ ấy, ngày 14 tháng 9 năm 1972, anh Lê Văn Huỳnh đã ngã xuống trong một trận pháo kích dữ dội của địch khi đang làm nhiệm vụ chèo thuyền chở quân trang qua sông. Anh ra đi khi mới tròn 23 tuổi.

Đúng như lời dự cảm, mãi đến năm 2002, sau 30 năm khắc mỏi tìm kiếm dựa theo từng nét chữ trong di thư, gia đình và đồng đội mới tìm thấy hài cốt của anh tại đúng vị trí làng An Thiêm, hướng Đông Nam Thành cổ Quảng Trị.

Câu chuyện về anh Lê Văn Huỳnh và bức thư gửi từ đáy hầm Thành cổ Quảng Trị là minh chứng sống động cho tuổi trẻ thời hoa lửa: một thế hệ sẵn sàng gác lại tình yêu đôi lứa, sách vở giảng đường để nằm lại dưới lòng đất mẹ, đổi lấy bình yên cho từng nhành cây, ngọn cỏ của Tổ quốc hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá Thư Rực Lửa Bên Dòng Thạch Hãn | Câu chuyện thời hoa lửa