Người có công giúp đỡ cách mạng

LÁ THƯ THƯƠNG BINH GỬI VỀ “MẸ NUÔI”

Sau những tháng ngày được nuôi dưỡng tại nhà dân trong thời chiến, nhiều thương binh khi trở lại đơn vị đã viết thư về cho “mẹ nuôi” nơi hậu phương. Những lá thư ngắn, chữ run run, không chỉ là lời thăm hỏi mà còn là sự nối dài của tình mẫu tử vượt qua bom đạn. Qua ký ức của bà Lê Thị Sáu, câu chuyện làm sống dậy một mảng đời sâu lắng của chiến tranh – nơi con chữ thay cho lời cảm ơn và tình người.

Hưng Yên25/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh chia cắt con người bằng bom đạn,
nhưng những lá thư lại nối họ với nhau bằng tình thương.

Bà Lê Thị Sáu vẫn giữ một túi vải cũ, trong đó có vài lá thư đã ố vàng –
thư của những người con không sinh ra từ bụng mình.

Những dòng chữ từ tiền tuyến

Những năm 1972–1974, sau khi thương binh được chăm sóc tại nhà bà rồi chuyển đi, bà bắt đầu nhận thư.

“Phong bì mỏng lắm,” bà Sáu nhớ lại. “Nhưng mở ra là khóc.”

Chữ viết không đều, có chỗ nhòe mực, có chỗ nghiêng ngả – chữ của người vừa qua đau đớn.

“Mẹ ơi, con vẫn sống”

Nhiều lá thư bắt đầu bằng hai chữ quen thuộc:
“Mẹ ơi…”

“Con đã khỏe hơn. Vết thương đã liền. Mẹ đừng lo.”

Bà Sáu đọc mà tay run. Hai chữ “mẹ ơi” ấy không cần giải thích.

Kể chuyện rất đời thường

Thư không nói nhiều về chiến trận. Chỉ kể chuyện ăn uống, sinh hoạt.

“Hôm nay đơn vị con được ăn thêm cá khô.”
“Con đã tập đi lại được rồi.”

Những điều rất nhỏ, nhưng đủ để người mẹ yên lòng.

Những lời xin lỗi trong thư

Có lá thư viết:
“Hôm ở nhà mẹ, con đau quá nên cáu gắt. Mẹ đừng giận.”

Bà Sáu đọc đến đó thì khóc.

“Có giận đâu,” bà nói. “Chỉ thương.”

Thư không tem, không địa chỉ rõ ràng

Nhiều lá thư không có địa chỉ cụ thể. Chỉ ghi “Gửi mẹ ở Hưng Yên”.

“Vậy mà vẫn đến,” bà cười. “Không hiểu sao.”

Có lẽ, tình người đã dẫn đường cho thư.

Viết thư trả lời

Bà Sáu cũng viết thư trả lời. Chữ bà xấu, câu ngắn.

“Mẹ vẫn khỏe. Nhà vẫn yên. Con cứ yên tâm chiến đấu.”

Không dám kể thiếu thốn, không dám kể bom rơi.

Những lá thư không hồi âm

Có lá thư gửi đi rồi không thấy trả lời nữa.

“Biết là con đi rồi,” bà Sáu nói nhỏ.

Bà vẫn giữ lá thư cuối cùng, như giữ một phần người đã mất.

Thư thành kỷ vật

Sau chiến tranh, những lá thư được gấp lại, cất trong túi vải, để trong hòm gỗ.

“Không nỡ bỏ,” bà nói. “Bỏ như bỏ con.”

Mỗi lần mở ra, mùi giấy cũ và ký ức ùa về.

Con trở lại tìm mẹ

Có người, mấy chục năm sau, tìm về thăm.

“Vừa nhìn thấy là gọi mẹ,” bà Sáu cười mà nước mắt chảy.

Lá thư ngày nào trở thành sợi dây nhận mặt.

Những dòng chữ giữ lại tình người

Lá thư thương binh gửi về “mẹ nuôi” không chỉ là thư từ, mà là chứng tích của tình mẫu tử trong chiến tranh.

Nó cho thấy:
giữa bom đạn, con người vẫn kịp yêu thương,
và tình thương ấy đủ mạnh để đi xuyên qua thời gian.

Những lá thư ấy, dù giấy đã mỏng, chữ đã phai,
nhưng tình mẹ – con thì không bao giờ cũ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn