LÁ THƯ TÌNH GỬI LẠI BÊN CHIẾN HÀO SÔNG THẠCH HÃN
Mùa hè đỏ lửa 1972 bên dòng Thạch Hãn đã chứng kiến biết bao tấm gương hy sinh oanh liệt của các chiến sĩ trẻ. Bùi Kim Đỉnh – chàng sinh viên khoa Ngữ văn trường Đại học Sư phạm Hà Nội – đã đi vào chiến trường với một tâm hồn thi sĩ lãng mạn, để lại cuốn sổ tay chép thơ đẫm máu trận trở thành kỷ vật vô giá thời hoa lửa.
Bùi Kim Đỉnh gác lại ước mơ trở thành thầy giáo vùng cao để khoác áo lính lên đường ra mặt trận Quảng Trị. Trong ba lô hành quân của anh luôn có một cuốn sổ tay nhỏ màu xanh chép kín những bài thơ tự sáng tác và những vần thơ tình gửi người yêu nơi giảng đường hậu phương.
Dưới những gian hầm chữ A chật hẹp bên bờ sông Thạch Hãn, giữa cái nóng hầm hập của gió Lào và tiếng pháo bầy dội dồn dập, Bùi Kim Đỉnh vẫn tranh thủ những khoảng lặng giữa hai đợt pháo kích để ghi lại nhật ký chiến trường. Anh viết về tình đồng đội chia nhau từng hụm nước ngọt, về niềm tin sắt đá vào ngày đại thắng.
Đêm ngày 15 tháng 7 năm 1972, trước giờ bước vào trận tử thủ giữ bến vượt sông, dưới ánh đèn bão chập chờn, anh thức trắng đêm viết lá thư tình cuối cùng gửi về quê nhà: "Nếu anh có hóa thân vào đất đá Quảng Trị, em hãy tiếp tục bước đi trên con đường sư phạm, dạy các em thơ bài học về tình yêu đất nước nhé...".
Sáng hôm sau, trong một đợt oanh tạc bằng bom phá của máy bay Mỹ vào bến vượt, Bùi Kim Đỉnh đã anh dũng hy sinh khi tay vẫn ôm chặt khẩu súng AK. Cuốn sổ tay chép thơ giấu trong túi áo ngực bị mảnh pháo xuyên rách một góc, thấm đượm máu anh.
Lá thư và cuốn sổ tay chép thơ của liệt sĩ Bùi Kim Đỉnh đã được đồng đội chuyền tay nhau giữ gìn và trao lại cho gia đình sau ngày hòa bình. Tác phẩm của anh là bản tình ca bất tử, minh chứng cho tâm hồn trong sáng và lý tưởng cao đẹp của thế hệ trí thức mặc áo lính thời hoa lửa.



