Lá thư trong ba lô
Năm 1969, Nguyễn Văn Thành rời quê khi vừa tròn 18 tuổi. Trong ba lô của anh có vài bộ quần áo, một nắm cơm mẹ gói và lá thư chưa kịp gửi cho người em gái nhỏ.
Trên đường hành quân vào chiến trường, lá thư ấy luôn nằm trong túi áo ngực. Những đêm mưa rừng, anh mở ra đọc lại từng dòng mình viết: “Anh đi để sau này em được đến trường trong hòa bình.”
Một trận đánh ác liệt nổ ra. Thành bị thương nhẹ nhưng vẫn cùng đồng đội bám trận địa. Sau chiến thắng, anh lặng lẽ viết thêm vào cuối lá thư: “Anh vẫn bình an. Hãy học thật giỏi.”
Nhiều năm sau, trở về quê hương, lá thư đã ố vàng nhưng vẫn còn nguyên vẹn. Với ông Thành, đó là kỷ vật nhắc nhớ tuổi trẻ đã đi qua bom đạn bằng niềm tin giản dị: chiến đấu để những người ở lại được sống yên bình.



