Cựu chiến binh

Lá thư trong ba lô người lính (1)

Câu chuyện kể về một kỷ niệm xúc động của người lính trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Giữa bom đạn và thiếu thốn, tình đồng đội và tình cảm gia đình đã trở thành nguồn động lực giúp họ vượt qua khó khăn và giữ vững niềm tin vào ngày hòa bình.

Lai Châu11/03/2026Bùi Lưu Ly (Trường mầm non số 1 Tân Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, đơn vị của tôi đóng quân trong một khu rừng rậm ở miền Nam. Những ngày ấy bom đạn nổ gần như suốt ngày đêm. Chúng tôi sống trong hầm đất, ăn cơm vắt với muối mè, nhưng ai cũng giữ trong lòng một niềm tin: rồi đất nước sẽ hòa bình.

Trong đơn vị có một người bạn rất thân của tôi tên là Trần Văn Hùng, quê ở Nghệ An. Hùng hiền lành, ít nói nhưng rất gan dạ. Trong ba lô của Hùng lúc nào cũng có một lá thư đã cũ – thư của mẹ gửi từ quê nhà. Những lúc nghỉ hiếm hoi, Hùng lại lấy lá thư ra đọc. Cậu nói:
“Chỉ cần đọc thư mẹ là mình thấy có thêm sức mạnh.”

Một buổi chiều, sau một trận đánh ác liệt, đơn vị chúng tôi phải rút về vị trí an toàn. Trong lúc hỗ trợ đồng đội rút lui, Hùng bị thương nặng. Chúng tôi đưa cậu về hầm quân y, nhưng vết thương quá nặng.

Trước khi nhắm mắt, Hùng đưa cho tôi chiếc ba lô của mình và nói:
“Lâm… nếu cậu còn sống trở về… hãy mang lá thư này về cho mẹ mình… nói rằng mình đã chiến đấu đến phút cuối…”

Tôi siết chặt tay Hùng nhưng không nói nên lời.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê và tìm đến ngôi làng nhỏ của Hùng. Mẹ Hùng đã già, mái tóc bạc trắng. Khi tôi đưa lại lá thư và kể về những ngày cuối cùng của con trai bà, bà chỉ lặng lẽ ôm chiếc ba lô cũ vào lòng.

Bà nói một câu mà tôi không bao giờ quên:
“Cảm ơn các con… vì đã giữ cho đất nước này được yên bình.”

Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại thời hoa lửa ấy, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh người bạn của mình với lá thư cũ trong ba lô – một kỷ vật nhỏ nhưng chứa đựng cả tình mẹ, tình quê và lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn